14.5 C
Los Angeles
Saturday, November 29, 2025
HomeTIN HOTNgười chồng yêu dấu của tôi từng là người cha hiền lành,...

Tin HOT

Người chồng yêu dấu của tôi từng là người cha hiền lành, tử tế… cho đến khi anh bắn 10 nữ sinh.

- Advertisement -
- Advertisement -

Sáng thứ Hai hôm đó bắt đầu tuyệt vời đến lạ. Ánh nắng mùa thu tràn đầy qua khung cửa sổ khi tôi tỉnh dậy, lan tỏa một cảm giác dễ chịu đến từng ngóc ngách trong nhà. Tôi và chồng tôi – Charlie – tranh thủ nhâm nhi tách cà phê nóng trước khi đưa hai đứa con lớn ra trạm xe buýt. Không khí trong lành, lá cây lấp lánh dưới ánh nắng sớm, mọi thứ dường như yên bình và đúng nhịp.

Chúng tôi sải bước trên con đường lát đá, hai đứa trẻ ríu rít kể chuyện trường lớp, còn chúng tôi chỉ lặng lẽ nghe và thỉnh thoảng mỉm cười. Đó là kiểu buổi sáng mà bạn ước gì có thể giữ lại mãi – những khoảnh khắc đời thường nhưng đáng quý vô cùng. Khi chiếc xe buýt vàng quen thuộc xuất hiện ở góc phố, các con hớn hở leo lên, không quên quay lại vẫy tay chào. Cả hai vợ chồng tôi đều giơ tay cao, đứng đó thêm chút nữa, dõi theo cho đến khi xe khuất dạng.

Tôi nhớ mình đã nắm tay Charlie trên đường về – một cử chỉ đơn giản nhưng nói lên nhiều điều. Không phải lúc nào chúng tôi cũng có cơ hội tận hưởng những giây phút yên tĩnh như vậy, khi cả hai không bị cuốn vào guồng quay công việc hay những việc không tên ở nhà. Có lẽ bởi vậy mà buổi sáng hôm ấy trở nên đặc biệt hơn.

- Advertisement -

Chúng tôi ghé qua một quán cà phê nhỏ góc phố, gọi hai ly espresso và một phần bánh sừng bò mà cả hai cùng yêu thích. Ngồi bên cửa sổ, vừa thưởng thức cà phê vừa nói chuyện linh tinh – từ chuyện nhà cửa, kế hoạch cuối tuần đến những suy nghĩ vu vơ – mọi thứ tự nhiên như hơi thở, thoải mái một cách lạ thường. Có cái gì đó trong không khí hôm ấy khiến tôi cảm thấy bình yên đến sâu thẳm – như thể cả thế giới tạm ngừng lại để chúng tôi được sống trọn trong khoảnh khắc.

Khi về đến nhà, ánh nắng vẫn rực rỡ trên hiên gỗ, chim chóc ríu ran trong những tán cây đang đổi màu. Mùa thu quả thật biết cách làm mọi thứ trở nên dịu dàng và gần gũi. Tôi nhìn sang Charlie, thấy nụ cười ánh lên trong mắt anh – cái nhìn quen thuộc đầy ấm áp mà tôi đã yêu ngay từ những ngày đầu.

Dù buổi sáng đó chẳng có gì to tát – không sự kiện đặc biệt, không món quà bất ngờ – nhưng đối với tôi, nó lại hoàn hảo theo một cách rất riêng. Chỉ cần như thế thôi: một chút nắng vàng, tiếng cười con trẻ, ly cà phê nóng và một người để cùng sẻ chia.

- Advertisement -

Cần Đọc Thêm

Mới Cập Nhật