Bí ẩn quốc tế mà… thực ra chẳng ai thắc mắc bấy lâu nay, cuối cùng cũng đã được giải đáp. Nghe có vẻ hoang đường, nhưng bạn sẽ không tin nổi đâu. Chuẩn bị tinh thần đi – chuyện này không hề bình thường.
Thật ra, gọi đây là “bí ẩn” có vẻ hơi quá. Không ai mất ngủ vì chuyện này, cũng chẳng thấy nó trong danh sách các vấn đề cấp bách toàn cầu. Nhưng rồi… như một bức thư không dấu, lời giải đáp bỗng đến nhẹ nhàng và bất ngờ như một cơn gió ngoài ban công vào buổi chiều hè. Sau nhiều tháng (hoặc có thể là nhiều năm – ai mà biết được?), cuối cùng chúng ta cũng có câu trả lời. Và nó hài hước đến mức bạn sẽ tự hỏi tại sao nó không được đưa ra sớm hơn.
Hãy tưởng tượng một thám tử đang đeo kiếng lúp to tổ chảng, lúi cúi trên đống hồ sơ lộn xộn, trong khi trợ lý của anh ta rót thêm tách trà và liên tục hỏi, “Chuyện này nghĩa là sao, thưa ngài?” Chắc chắn bạn không cần đến Sherlock Holmes để lần ra manh mối, nhưng nếu có mặt ở đây, có lẽ anh ta cũng phải nhướng mày tán thưởng vì độ… vô lý đến mức sáng tạo của sự thật này.
Điều khiến mọi chuyện trở nên cổ quái chính là sự rõ ràng đến mức người ta đã bỏ qua nó. Ai đó, ở đâu đó – có lẽ trong một căn phòng đơn sơ với ly cà phê nguội và một chiếc máy tính chứa đầy tab đang mở – đã lật ra được câu trả lời tưởng chừng thất lạc mãi mãi trong mớ hỗn độn của đời sống số. Không cần mật mã, không cần phong ấn. Chỉ cần một chút kiên nhẫn và khả năng nghĩ khác đi một chút.
Khi thông tin được công bố, cư dân mạng thở dài, một phần vì nhẹ nhõm, phần còn lại… vì không biết nên cười hay khóc. “Ờ, tất nhiên rồi,” ai đó bình luận. “Sao mình không nghĩ đến điều đó trước chứ?” Một câu hỏi muôn thuở, chẳng bao giờ có lời đáp.
Dù vậy, điều đáng yêu ở con người là ngay cả khi không ai thực sự thắc mắc điều gì đó, khi bí ẩn ấy bất ngờ được giải mã, chúng ta lại thấy một niềm vui kì lạ – giống như tìm thấy chiếc tất bị mất từ hai mùa đông trước trong ngăn kéo áo len.
Và thế là, câu đố chưa từng được đặt ra, cũng đã được trả lời. Không cần hội thảo quốc tế hay phòng thí nghiệm tối tân. Chỉ cần một chút tò mò, và có lẽ, một buổi chiều mưa chẳng có việc gì làm.

