- Advertisement -

Quỳnh Thư tắm xong ra ngoài đã thấy ông chồng đang cầm sẵn máy sấy tóc đợi, cô ngồi xuống ghế đưa khăn cho anh lau, than thở:
– Thanh Du chia tay bạn già của anh rồi đấy. Anh có cao kiến gì không hả phó giáo sư?
– Không, anh ngu chuyện này lắm… em không thấy mãi anh mới lấy được vợ à? Không có kinh nghiệm mảng này…
– Anh nói mà không biết ngượng miệng… gái xếp thành đàn, kinh nghiệm bậc thầy mà vờ vịt.
Thiên Vũ bỏ khăn lau ra, bật máy sấy ở chế độ nhẹ ấm. Anh đâu có ngu gì để vợ khích mà khai ra chuyện yêu đương trước kia chứ? Nếu hỏi 1001 lí do chia tay thì anh liệt kê được chứ bảo bị gái đá xong làm thế nào quay lại thì không biết. Anh có bị đá bao giờ đâu mà có kinh nghiệm. Mảng này tự nhận mình yếu kém cũng không có gì là tự ti cả.
– Vợ à, em đánh giá anh cao quá đấy. Anh không có kinh nghiệm bị gái đá.
– Chỉ anh đá người ta thôi phải không?
– Không có…
– Vậy anh đang cắm trên đầu em bao nhiêu cái sừng hả?
– Em đừng có cáu vậy, con anh ra đời sẽ xấu đấy.
Quỳnh Thư lườm chồng cháy mặt, chỉ được cái tảng lờ là giỏi thôi.
– Chiều nay em vừa thấy có sinh viên nữ đi ra từ phòng anh đấy. Anh cứ liệu hồn, em sẽ không cho con mang họ anh nữa.
– Vậy thì anh cũng đổi qua họ em là được chứ gì? Khi ấy cả nhà ta sẽ cùng một họ.
– Thiên Vũ… anh muốn làm em tức chết hả?
– Không, em mà chết thì anh biết ăn thịt ai chứ?
– Này… đầu anh không còn nghĩ được gì khác nữa hả?
Thiên Vũ bị cô cấm vận từ lúc có bầu nên có chút ấm ức, anh cất máy sấy, chui lên giường nằm, nói dỗi:
– Có cái khác… chúng ta vận động chút đi cho dễ ngủ nhỉ?
– Khác nhau hả?
– Vậy hay là em nằm để anh vận động.
Cô rất muốn lôi cổ anh ra mà đánh cho một trận, gã chồng chết dẫm, đã hứa với cô sẽ kế hoạch mà lén chọc thủng ba con sói hại cô tưởng mình bị bệnh gì không thấy bà dì ghé thăm. Giờ bầu bí vẫn còn ham hố, ngày nào cũng mở miệng ra là đòi ăn thịt…
– Anh nhịn đi…
– Vậy em ăn đi, nhịn nhiều không tốt đâu. Em xem, anh từng này tuổi rồi không ăn thịt là thiếu dưỡng chất chóng già đấy.
Thiên Vũ thấy vợ nhìn tóe lửa thì bò dậy, bám lấy chân cô sờ mó loạn xạ:
– Đi mà… anh muốn ăn thịt.
– Tủ lạnh có các loại thịt, anh muốn ăn ra đấy lấy chế biến mà ăn.
– Anh muốn ăn loại không cần chế biến, ăn tươi sống luôn có được không?
Quỳnh Thư lắc đầu không nhân nhượng, cô đang có bầu mà lão chồng cầm thú này lúc hứng lên lại như thú dữ ấy nhỡ ảnh hưởng đến con. Mà ai bảo lão gài cô có con nên bị phạt cho sướng cái thân.
– Đợi con ra đời đã.
– Vậy cho anh ngắm em khỏa thân đi.
Quỳnh Thư đen mặt, cô giơ chân lên đá vèo chồng lăn xuống đất:
– Cái đồ biến thái nhà anh… đầu anh không nghĩ đến cái gì sáng sủa hơn được hả?
– Vậy hay anh cho em sờ soạng anh nhé!
– Khác nhau hả?
– Ừ khác mà…
Anh sán lại gần vợ, tay làm loạn không yên mặc kệ vợ phản đối. Vậy mà khi kéo được vợ nhập cuộc thì…
“Kính coong…”
– Ai đến nhà mình giờ này kìa anh…
– Kệ đi, không tiếp khách…
Vậy nhưng chuông cửa vẫn cứ réo liên hồi, Quỳnh Thư đành đẩy anh ra giục:
– Mở cửa xem là ai rồi lát nữa em tự nguyện cho anh là được chứ gì?
– Em hay nuốt lời lắm.
– Vậy thì em ăn lại anh được không?
Thiên Vũ miễn cưỡng ra mở cửa, nhìn thấy Thế Quý, anh cáu loạn:
– Ông điên à? Giờ này đến nhà tôi làm gì hả?
– Điện thoại ông đâu mà gọi không được nên mới mò đến đây. Mở cửa đi…
Quỳnh Thư từ trong phòng đi ra nhìn thấy Thế Quý bộ dạng thất thểu thì không khỏi cảm thương:
– Chú uống gì không ạ?
– Cho anh cốc nước lọc thôi.
Mang nước ra, cô nhìn sang chồng rồi mới lên tiếng hỏi:
– Chú và Thanh Du vẫn chưa làm hòa ạ? Nó còn giận chú sao?
– Ừ, cô ấy không thèm nhìn mặt anh nữa. Về nhà hay đến trường, cô ấy nhìn thấy anh mà cứ như thấy vật vô hình ấy.
– Ông hạ mình xin lỗi xem…
– Cô ấy không cho tôi cơ hội ấy, không cho lại gần, còn lờ đi không nghe thấy tôi nói nữa..
Quỳnh Thư thở dài tâm sự:
– Cháu cũng có nói chuyện nhưng mà nó toàn lảng tránh thôi, nó không cho cháu nhắc đến chú.
Thiên Vũ đi lấy rượu rót ra cốc đưa cho Thế Quý:
– Ông uống say đi xong về cứ say mà xin lỗi.
– Là sao? Không hiểu?
– Thì ông lợi dụng say mà làm hòa, tôi tin cô ấy không nỡ đâu.
Và thế là… Thiên Vũ rót rượu cho bạn uống đến say mềm. Anh còn nhờ vợ chụp ảnh gửi trước cho Thanh Du:
“Du, chú Quý uống rượu say lắm rồi này.”
“Không liên quan đến tao”
Cô đưa điện thoại cho Thiên Vũ đọc. Anh lắc đầu thở dài nhưng nhanh chóng quyết định:
– Để anh đưa cậu ta về đấy xem cô ấy thế nào?
Anh vỗ vào mặt Thế Quý vài cái hỏi han:
– Này, say thật hả?
– Một chút thôi… nhưng cô ấy nhẫn tâm lắm, dạo này còn vào hùa với cả nhà cho tôi ăn bơ lạc cơ…
Thiên Vũ đưa Thế Quý về đến nhà, anh ấn chuông cửa một hồi mới thấy anh Việt ra mở.
– Sao cậu ấy say vậy?
– Thất tình mà anh… anh đưa vào nhà hộ em cái.
Chuyển Thế Quý sang cho Hoàng Việt. Thiên Vũ liếc mắt nhìn lên tầng 2 thấy Thanh Du đang đứng trên ban công nhìn xuống thì khẽ nhoẻn miệng cười.
– Còn yêu sẽ còn thương… hi vọng sẽ thấy hòa bình lặp lại.
Thế Quý đẩy anh rể ra, bước chân đi lảo đảo rồi ngồi bệt xuống sân gọi:
– Du… em ra đây cho anh.
– Cậu về phòng đi, say rồi làm loạn đấy hả?
– Anh gọi con gái anh xuống đây cho em… cô ấy không xuống em không vào.
Hoàng Việt che miệng Thế Quý lại để giảm bớt thanh âm. Vậy mà kẻ say kia lại dám cắn vào tay anh:
– Cậu điên à? Đêm hôm rồi lên phòng nghỉ đi.
– Không… em không lên….
Anh nhìn lên phòng cô vẫn sáng đèn thì hét thật to:
– Du… em xuống đây đi… anh nhớ em… rất nhớ… sao em lại không quan tâm anh nữa.
Thu Hường ngó đầu ra nhìn bộ dạng nhem nhuốc, bê tha của em trai mà cáu:
– Này… Quý… mày lại làm loạn gì đấy hả?
Bố mẹ anh cũng bị đánh thức mà lục đục đi xuống, ra đến sân nhìn con chán hẳn. Từ lúc con trưởng thành, lúc nào nó cũng quần là áo lượt, phong độ ngút trời còn bây giờ… áo chỗ trong chỗ ngoài, giầy đá lung tung trên sân, đầu bù tóc rối… mà hình như lâu rồi còn không thèm cắt tóc… haiz… hết từ để tả. Mẹ anh hai tay chắp hông phán xanh rờn:
– Mày mới ở trại ra hả con?
– Mẹ… mẹ gọi cháu mẹ cho con đi.
– Để cho con bé ngủ, nó học hành gấp rút mệt rồi mày còn muốn gì nữa?
– Con nhớ cô ấy… dạo này cô ấy chẳng thèm nhìn con lấy một cái gì cả.
Cả nhà á khẩu, người đàn ông đầu ba đuôi chơi vơi sắp với đầu bốn kia đang làm cái trò mèo gì vậy? Ăn vạ kiểu Chí Phèo hay sao chứ?
– Việt… lôi cổ nó ném ra ngoài đi.
Mẹ anh ra lệnh rồi quay người lên phòng. Cả nhà lại được phen muốn thủng cả màng nhĩ:
– Du… em không yêu anh nữa hả?
Hoàng Việt không nhịn được mà bật cười. Anh chưa bao giờ nghĩ em vợ cũng có lúc mất hình tượng đến như vậy?
– Nào… lên phòng đi, mai tỉnh táo thì nói chuyện.
– Không… em không lên… khi nào cô ấy xuống em mới lên.
Thu Hường chạy xuống, bực mình đá cho em trai một cái cáu:
– Mày điên à? Có đứng lên không hả? Trông bộ dạng như này là tao không muốn gả con gái tao cho mày nữa đâu.
-Ai cần… hả… chị vừa nói gì? Nghĩa là chị sẽ gả cô ấy cho em phải không?
– Mày say cơ mà? Giả say phải không?
– Em say thật đấy… chị gọi cô ấy cho em gặp một chút thôi được không? Thực sự em nhớ lắm… trong lòng em rất hối hận… khi cô ấy không để ý như này, em đau lòng lắm… trong tim em rất khó chịu…
Thế Quý nằm bò ra sân, miệng vẫn không ngừng lải nhải:
– Du à, anh xin lỗi… anh không muốn chia tay đâu…
Hai vợ chồng khó khăn lắm mới lôi được Thế Quý lên tầng đưa vào phòng. Thu Hường đứng thở không ra hơi cáu:
– Không hiểu nó đẻ giờ gì mà ngang hơn cả cua vậy?
– Em lấy quần áo ngủ của cậu đây anh thay cho, lấy thêm cả khăn ấm nữa lau cho nó cái mặt.
Thu Hường chuẩn bị xong thì bỏ về phòng cho hai anh em tự xử. Hoàng Việt vật lộn mãi mới thay được quần áo ra, vậy mà tay anh cứ bị em vợ ôm chằng lấy:
– Du à… tha thứ cho anh đi… anh thực sự rất yêu em.
– Được rồi… ngủ đi mai rồi tính.
Hoàng Việt gỡ tay mình ra, kéo cho em vợ nằm lại ngay ngắn mới ra khỏi phòng.
Thanh Du thấy mọi người đã đi ngủ hết mới đi xuống bếp, soi đèn pin pha cốc trà gừng ấm mang lên. Nhìn trước ngó sau không thấy ai liền đẩy cửa phòng anh đi vào. Cô không biết rằng, hành động vụng trộm của mình đã bị bố mẹ nhìn thấy nhưng họ lại mỉm cười, kéo nhau lên giường ngủ mà không còn lo lắng nữa.
Cô lại gần giường anh nằm, cẩn thận lấy muỗng bón từng thìa nước vào miệng anh. Khát nước nên Thế Quý cũng hợp tác mà nuốt vào họng.
– Du… anh biết lỗi rồi… anh biết anh không xứng đáng nhưng anh yêu em… anh đau lòng lắm…
Bên khóe mắt anh, cô thấy giọt nước nóng hổi lấp lánh chảy xuống thái dương.
– Thế Quý… anh ngủ chưa?
Không thấy anh trả lời, cô lấy khăn lau lại mặt cho anh rồi dùng cả hai tay nắm lấy bàn tay anh áp lên mặt:
– Em cũng yêu anh… nhưng không hiểu sao, chỉ cần nghĩ đến việc dì đã cứu sống anh còn anh lại vì một người con gái khác mà làm mẹ em mất đi thì lòng em lại rất khó chịu. Em không biết mình có đủ vị tha để bỏ qua mọi chuyện không? Nhìn thấy anh, lòng em lại đau lắm… em nhớ hình ảnh mẹ ngày hôm ấy… lại nhớ đến những vết thương không bao giờ liền sẹo… quãng thời gian ấy nó đã khắc sâu vào lòng em rồi… bây giờ phải làm sao hả anh? Có lẽ tình yêu của em dành cho anh chưa đủ lớn, chưa lớn bằng tình thân ruột thịt rồi nên em không thể bất chấp mà yêu anh… xin lỗi anh. Dù em đã hứa sẽ không buông tay anh nhưng em cần thời gian… hãy cho em thêm thời gian… nhất định một ngày, khi lòng em vị tha đủ lớn thì sẽ về bên anh.
Cô nhổm người dậy hôn lên môi anh thật nhẹ, giúp anh đắp chăn mới rời khỏi phòng. Phía sau lưng, anh khẽ động đậy, khó nhọc mở mắt nhìn, toàn thân run lên khó chịu… hiện tại cô đã chấp nhận buông tay anh, vậy sau này là bao giờ? Có lẽ anh chỉ còn biết đợi… đợi khi lòng cô nguôi ngoai đau thương…
…
Thanh Du ngồi ở ghế đá bệnh viện bên cạnh người phụ nữ tiều tụy không chút sức sống, càng lúc cô Xuân càng gầy… gầy đến gió nhẹ thổi cũng có thể bay.
– Khi cháu đi rồi, tiền viện phí sẽ vẫn được nộp đầy đủ nên cô cứ yên tâm ở đây nhé!
– Cháu vẫn ổn chứ? Đã có chuyện gì xảy ra phải không?
Cô ngạc nhiên nhìn người phụ nữ bên cạnh khẽ lắc đầu mỉm cười:
– Đây là lần đầu tiên cô đặt câu hỏi quan tâm đến cháu đấy?
Nụ cười gượng gạo hối lỗi muộn màng xuất hiện trên khuôn mặt người phụ nữ ấy. Thanh Du cười xòa xua đi:
– Dù sao cháu cũng rất vui…
Sau một hồi chần chừ thì cô cũng cất lời:
– Có phải cháu chia tay bạn trai không?
– Sao cô biết cháu có bạn trai?
– Mấy hôm trước thằng Hưng vào đây có nói chuyện.
– Vậy sao cô lại đoán cháu đã chia tay?
– Cháu soi gương đi, mắt chắc khóc nhiều lắm nên bọng mắt sưng kia kìa. Con gái khóc nhiều chỉ có là chia tay thôi.
Thanh Du chẳng ngần ngại mà kể cho cô nghe chuyện mình đang gặp. Ánh mắt cô Xuân từ từ chuyển đổi theo từng lời kể, có lúc còn lặng lẽ lau nước mắt. Vậy mà Thanh Du lại thở phào nhẹ nhõm, cười một cái thật tươi:
– Cô có nghĩ cháu và anh ấy thực sự là duyên nợ không?
– Cháu không chấp nhận tha thứ sao?
– Thôi kệ đi ạ, chuyện gì đến sẽ đến, chỉ là bây giờ cháu chưa chấp nhận được sự thật này thôi. Hi vọng sau này mọi chuyện sẽ tốt cô nhỉ?
– Ừ, đi học nhớ giữ gìn sức khỏe đấy.
Thanh Du gật đầu, cô mở túi xách lấy ví đếm tiền mặt ra đặt vào tay cô:
– Cô cầm lấy mà tiêu, sau này cháu sẽ gửi Hưng mang đến cho cô.
Cô Xuân nhìn ảnh người đàn ông trong ví Thanh Du thì tò mò:
– Cô có thể xem mặt cậu ta được không?
– Ai ạ?
Cô chỉ vào tấm ảnh ghim trong ví. Thanh Du rút nó ra đưa cho cô xem:
– Anh ấy rất đẹp phải không cô? Phong độ nữa ấy… mà chẳng già tẹo nào.
– Thế này bảo sao lại có kẻ muốn cướp của cháu chứ?
– Cháu không sợ kẻ cướp mà chỉ sợ bản thân hớ hênh tạo điều kiện cho kẻ cướp thôi cô ạ. Anh ấy kiên định lắm, cô ta chẳng có cơ hội đâu.
Chiếc ảnh trên tay cô Xuân bị lấy mất. Một người phụ nữ mặc đồng phục lao công ngồi xuống cạnh cô nhìn bức ảnh chăm chú:
– Nhìn cậu ta quen quá!
– Cô đừng có thấy trai đẹp mà nhận vơ… người yêu cháu gái tôi đấy.
– Hai đứa rất đẹp đôi nhé! Sau này sinh con chắc chắn sẽ hơn người.
Thanh Du nhận lại tấm ảnh từ tay bác lao công cất vào ví:
– Cháu cảm ơn bác.
Ngồi thêm một lát, Thanh Du đứng lên đi về. Cô Xuân dặn cô đến cả chục lần khi về nhớ cho cô biết. Cả cô Xuân và bác lao công đều tiễn cô ra đến tận cổng, nhìn cô lên xe mới quay trở lại bệnh viện.
– Xuân này, tôi biết cậu ta thật mà.
– Vậy cô đã gặp ở đâu rồi?
– Không nhớ nữa nhưng rất quen… quen lắm ấy.
Vào đến phòng bệnh họ chia tay nhau nhưng rồi cô Xuân lại bị gọi giật lại:
– Tôi nhớ ra rồi… cậu ta là người yêu cô Tú Anh.
– Tú Anh nào? Cô hâm à?
– Ngày xưa tôi làm giúp việc cho nhà cô Tú Anh, cô ấy mất rồi… người thanh niên trong ảnh chính là bạn trai cô ấy đấy.
– Thật không? Mà sao lại mất?
– Cô hãy bảo cháu cô nếu yêu cậu ấy thì cẩn thận vào, chỉ cần biết như vậy thôi.
– Có chuyện gì hả? Con bé chia tay rồi.
– Ừ, như vậy sẽ tốt hơn đấy.
….
Thế Quý vừa vào hội trường ra mắt phim mới, một cô gái còn trẻ măng mặc trên người bộ cánh hở bạo lướt thướt lại gần tự nhiên khoác tay anh đi vào. Quỳnh Thư đứng bên cạnh chồng liền hích vào hông anh:
– Gì thế kia? Chú ấy có tình mới rồi sao?
– Anh không rõ…
– Bạn bè các anh mà, chỉ giỏi bao che.
– Không đâu nhé! Anh không biết thật, từ hôm say thì anh có gặp cậu ta đâu.
– Chụp ảnh thân thiết thế kia mà, bị bỏ là đáng đời.
Thiên Vũ thấy vợ bực dọc thì xoa dịu:
– Chắc là gà mới thôi, cậu ta yêu Thanh Du vậy không dễ gì bỏ đâu.
– Hừ, em mong nó đá bay đi yêu thầy Tùng còn hơn.
– Quan trọng là bạn em thôi chứ cả hai người này đều xứng đáng.
Quỳnh Thư không nói gì, cô giơ điện thoại lên chụp ảnh Thế Quý cùng cô chân dài kia rồi dứt khoát gửi cho Thanh Du trách móc “Mày không định giữ chú ấy thật đấy à?”
Tin nhắn cô nhận lại chỉ vỏn vẹn một chữ “không”.
…
– Hôm nay anh ấy đi sự kiện cùng ai?
– Một cô gái mới vào công ty chưa tham gia đóng phim mà chỉ mới đóng quảng cáo thôi.
Cô gái mang cốc rượu lên đôi môi đỏ chót nhâm nhi một chút thưởng thức hết vị cay nồng của nó:
– Cứ để cô ta đấy đã, việc của cô là hãy ngăn chuyện anh ấy đi Đức cùng con bé kia đi.
– Chỉ còn cách cho anh ta nhìn thấy sự thay đổi của Thanh Du, ví dụ như lên giường cùng người khác chằng hạn. Cô có nghĩ đến chưa?
– Vậy làm đi… ngay hôm nay tôi phải nhận được kết quả?
– Còn cô diễn viên mới???
– Cứ để cô ta sung sướng thêm vài ngày nữa… từ từ sẽ nhổ từng đứa một.
Cốc rượu được uống hết rơi tự do xuống nền nhà vỡ tan…
…
Thanh Du rời khỏi văn phòng khoa sau khi hoàn tất thủ tục chuyển hồ sơ sang Đức. Đi bộ trong sân trường, nắng vàng hoe đậu trên vai nhảy nhót như chào tạm biệt cô vậy. Ra khỏi cổng trường, chiếc xe taxi được gọi trên ứng dụng xuất hiện, cô mở cửa lên xe. Ngồi yên vị liền hạ cửa kính xuống ngắm nhìn phố phường đông đúc của buổi chiều. Sống mãi ở đây, bây giờ chuẩn bị rời đi, thực lòng có chút nhớ… nhớ quãng thời gian đã qua… nhớ người đã nắm tay đưa cô đến cuộc sống mới… thực sự nhớ….
– Cô ra nghĩa trang làm gì vậy?
Người lái xe quay lại thấy cô thẫn thờ lại mặc chiếc váy trắng thì có chút ái ngại.
– Cháu ra thăm bố mẹ để chào họ đi học xa.
Cô nghe thấy tiếng người ta thở hắt một cái nhẹ nhõm. Cô cũng chẳng để ý đến việc của ai nữa, chỉ cố gắng làm tốt những thứ là của mình. Phía sau xe cô đi, một chiếc xe đi theo sát, chủ xe nhìn chằm chằm lên người đang ngoảnh mặt nhìn ra phố.
Đến nơi, cô định nhờ người lái xe đợi mình nhưng anh ta lắc đầu từ chối, cô đành thanh toán tiền xe cho anh ta đi.
Đặt hoa lên mộ bố mẹ, cô khẽ thì thầm tâm sự:
– Bố, mẹ… con sắp đi xa một thời gian. Khi nào quay lại con sẽ đến thăm hai người. Bây giờ con đang sống rất tốt nên bố mẹ đừng lo… con đã nghĩ bản thân sẽ không đủ mạnh mẽ để rời xa người ấy nhưng con lại can đảm hơn mình nghĩ. Mỗi khi nhớ tới anh ấy, lòng con cũng khó chịu lắm nhưng nhìn thấy thì còn đau lòng hơn nữa… con đi xa để học cách sống tự lập, không phải dựa dẫm vào người ấy nữa… bố mẹ cũng hãy tha thứ cho anh ấy nhé! Con đi rồi sẽ trở về, sẽ trưởng thành hơn nữa… chắc chắn sẽ không làm hai người thất vọng đâu.
Ngồi lại một lúc, thắp hương cho tất cả những người thân xong cô mới ra về. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô mở ra nhìn là Dương Tùng gọi thì mở kết nối:
– Em đang ở đâu vậy?
– Em đang ở nghĩa trang thăm bố mẹ. Anh chuẩn bị xong chưa?
– Đợi một lát, anh đến đón em nhé!
– Vâng ạ.
Đi bộ ra khỏi nghĩa trang, đứng ngay ở cổng cho Dương Tùng dễ thấy thì một chiếc xe đỗ ngay bên cạnh. Cô đứng lùi lại tránh liền bị người trên xe mở cửa kéo lên nhanh như cắt. Chúng còn không để cho cô kịp hô lên, chiếc khăn tẩm thuốc mê đã úp vào mặt khiến cô không kịp chống trả. Chiếc điện thoại trên tay rơi xuống đất, bánh xe trườn lên, màn hình nhanh chóng tràn ra các mảnh vỡ…
Chiếc xe vừa đi thì xe Dương Tùng cũng tới, xuống xe nhìn thấy điện thoại Thanh Du ở dưới đất, anh liền đoán ra ngay sự việc mà lái xe đuổi theo chiếc xe vừa rời đi. Anh mở điện thoại kết nối tới một số máy quen thuộc.
– Gọi tôi có chuyện gì vậy?
Một giọng nữ vang lên, cô ta ngắm nhìn những ngón tay được cắt tỉa gọn gàng khẽ nhả gió chờ đợi.
– Hãy để Thanh Du lại cho tôi ngay…
– Ơ hay… sao anh lại đòi người ở chỗ tôi chứ?
– Tôi sẽ đưa cô ấy rời xa Thế Quý…
– Anh lên giường với cô ta đi rồi hãy nói…
– Được… thả người đi… con khốn nhà cô mau thả người…
– Tôi đặt phòng khách sạn cho anh… hãy nhớ… biến cô ta thành của anh… trước mặt Thế Quý.
– Nếu cô để tôi có chứng cớ cô quay lén chúng tôi thì cô xác định ngồi tù đấy… phòng khách sạn tôi sẽ đặt và cho cô địa chỉ… bảo bọn chúng dừng xe ngay…
Điện thoại ngắt kết nối, chỉ đi thêm một đoạn ngắn nữa, Thanh Du bị thả từ trên xe xuống ngã sang bên vệ đường còn bọn chúng nhanh chóng rời đi. Dương Tùng vội xuống xe bế cô lên xe của mình chửi thề:
– Con mụ khốn kiếp… cô sẽ sớm chết thôi.
…
Thế Quý vào đến văn phòng, Biên liền chạy vào theo báo cáo:
– Anh, không có bất kì động tĩnh nào cả?
– Không có ai đe dọa Thục Khanh sao?
– Dạ không, em cho lắp camera từ trong ra đến ngoài cửa, chưa thấy bất kì ai lởn vởn lại gần.
– Được rồi, còn thủ tục sát nhập với Hoàng Gia thì thế nào rồi?
– Anh Bảo Cường đang tiến hành rồi ạ? Anh định đi Đức ở thật sao ạ?
– Cậu có ý kiến hửm?
– Dạ không ạ…
– Ra ngoài đi.
…
Đưa Thanh Du vào khách sạn đặt phòng, anh nhắn cho cô ta số phòng. Anh ngồi xuống giường, nhìn Thanh Du vẫn đang ngủ ngon sau khi bị hạ thuốc mê thì khẽ thở dài:
– Nếu đây là cách duy nhất anh bảo vệ được em thì đừng trách anh nhé!
Anh đứng dậy lấy điện thoại nhắn cho Thế Quý “Nếu bên anh cô ấy đau lòng như vậy thì hãy để tôi ở bên cô ấy.” Sau đó thì để điện thoại ở chế độ máy bay.
Thế Quý tắm xong mới cầm đến điện thoại, đọc được tin nhắn anh liền ấn gọi nhưng điện thoại không liên lạc được, gọi cho Thanh Du cũng thuê bao ngoài vùng phủ sóng. Anh vội lấy quần áo mặc vào người lao ra xe. Trên xe vẫn không ngừng gọi cho Dương Tùng nhưng điện thoại không liên lạc được.
– Mẹ kiếp… cậu thử động vào cô ấy xem…
Ngay lúc này, một bức ảnh được gửi đến từ người lạ chưa được anh kết bạn trong zalo. Mở ra, đập vào mắt anh là một phòng khách sạn. Người đàn ông nằm phía trên, sau lưng là hình xăm Thượng Long của Dương Tùng còn người dưới thân anh ta… nhìn chiếc lắc tay nằm trên cổ tay trắng nõn trần trụi phô ra…
Chiếc xe lại lao vút đi khi anh nhìn thấy logo khách sạn trên ga trải giường. Không cần biết đèn đỏ hay đèn vàng, anh chỉ một mực nhắm đích đi tới.
Xe dừng lại ở sảnh khach sạn, anh ném chìa khóa cho nhân viên bảo vệ, đôi mắt long lên chứa đầy lửa đi đến quầy lễ tân:
– Cho tôi biết người tên Phạm Dương Tùng đang ở phòng nào?
– Xin lỗi anh… đây là thông tin khách hàng chúng tôi không thể tiết lộ.
– Cô có muốn tôi san phẳng chỗ này không hả?
Lúc này, một nhân viên lễ tân lại gần đưa anh thẻ phòng nói:
– Phòng 1208 – chìa khóa phòng của anh.
Thế Quý không còn để ý được vì sao hắn ta lại sẵn sàng giúp anh mà chỉ chăm chăm đi vào thang máy lên tầng 12… tiếng bước chân gấp gáp dội trên nền gạch vang vọng khắp hành lang.
Thẻ phòng chạm vào khóa từ “tít… tít” hai tiếng, cửa phòng lập tức được mở. Người đàn ông xô mạnh cửa xông vào… tiến đến phòng ngủ phía trong… trước mắt anh, cô đang nằm ngủ ngon trong lòng Dương Tùng. Cả hai người họ, chắc chắn không mặc đồ sau lớp chăn kia… anh rất muốn xông đến lôi cổ Dương Tùng dậy đánh cho một trận nhưng sao anh lại không dám lại gần… đôi đồng tử đỏ ngầu, hai tay nắm chặt thành quyền tức giận… Anh không làm gì họ khi nhìn thấy sự an yên trên khuôn mặt Thanh Du… Có lẽ cô đã có lựa chọn và chấp nhận buông tay anh. Tình yêu giữa hai người không đủ để cô có thể chấp nhận lỗi lầm của anh…
Xoay người rời đi, dòng lệ nóng rơi dọc bên má.. anh bước đi như trốn chạy hiện thực. Sai lầm đã xảy ra trong quá khứ không gì có thể cứu vãn được… cuối cùng thứ anh buộc phải làm chỉ là buông tay và chấp nhận sự thật rằng cô không tha thứ cho anh.
Nhìn thấy Thế Quý đi xuống rời đi vội vàng, Lan Anh khẽ nhoẻn miệng cười đưa tiền cho nhân viên khách sạn mới rời đi.
Dương Tùng nhổm người dậy, anh lấy quần áo mặc vào người, liền sau đó có một người phụ nữ đi vào.
– Mặc đồ cho cô ấy giúp tôi.
– Vâng ạ.
…
Sau giấc ngủ say, Thanh Du mở mắt trong căn phòng xa lạ, cô giật mình ngồi dậy khi trong đầu nhớ ra bản thân mình bị bắt cóc. Ánh mắt chạm phải Dương Tùng đang nằm cùng mình trên giường thì không khỏi ngạc nhiên.
– Dương Tùng… anh dậy ngay cho em…
– Sao em phải hốt hoảng thế? Cái gì cần xảy ra đã xảy ra rồi không vớt lại được đâu?
– Xảy ra cái gì? Anh nói rõ ràng ra cho em… quần áo còn nguyên vẹn đây, anh nói vớ vẩn gì vậy hả?
Dương Tùng kéo Thanh Du nằm xuống nửa người đè lên thân cô khẽ nói:
– Em hãy diễn như mình mới bị cưỡng dâm đi… diễn thật tốt vào.
– Là sao ạ? Thả em ra…
– Sang đến Đức anh sẽ nói em nghe… bây giờ thì hãy diễn cảnh bị anh làm nhục đi… em muốn chửi bới hay đánh anh cũng được.
Và thế là, trong phòng ầm ĩ tiếng chửi rủa, tiếng ném vỡ đồ ầm ầm của Thanh Du đều được ghi lại trong thiết bị ghi âm đặt ở cánh cửa. Hôm qua, Dương Tùng còn mất công mở video để lấy âm thanh sống động lọt vào thiết bị ghi âm ấy…. một kế hoạch hoàn hảo.
….
Cả nhà tổ chức một bữa tiệc nhỏ tiễn Thanh Du lên đường đi học, từ ông bà đến bố mẹ và Phúc Nhật đều nói không ngừng chỉ riêng Thế Quý ngồi lặng thinh từ đầu bữa. Anh ăn ít nhưng lại uống khá nhiều. Mọi người đều tập trung vào Thanh Du mà không để ý đến sự khác lạ của anh. Khi cả nhà ngồi nói chuyện thưởng trà thì anh vẫn lặng im, dường như rượu ngấm còn hơi say nên ngả người tựa hẳn vào thành ghế.
– Say rồi thì lên phòng ngủ đi còn ngồi đấy à?
Thu Hường đá chân em trai nhưng anh chẳng phản ứng vẫn ngồi im còn ánh mắt thì không ngừng rơi trên người Thanh Du. Anh rất muốn hỏi cô vì sao? Vì sao lại cho Dương Tùng cơ hội? Vì sao lại thay thế?… nhưng lại không dám đối mặt vì sợ nghe câu trả lời. Ngày mai cô đi rồi… đáng lẽ anh cũng có mặt trên chuyến bay ấy… nhưng giờ thì sao? Người ta không còn có anh nữa.
Anh ngồi thêm một lát, đứng dậy lảo đảo đi về phòng, vẫn không nói một câu dặn dò hay một lời chúc nào dành cho cô. Anh cũng học cách bơ của cô… mà coi đối phương như người vô hình.
Khi mọi người đều thấm mệt về phòng đi ngủ, mẹ Hường vào phòng ngồi xuống cầm máy sấy giúp Thanh Du sấy tóc hỏi thăm:
– Con và Thế Quý vẫn chưa nói chuyện với nhau sao?
– Vâng, anh ấy có người mới rồi mẹ ạ.
Thu Hường tắt máy sấy khi nghe thấy giọng Thanh Du nghèn nghẹn.
– Con nghĩ vậy sao?
– Con đã nhìn thấy họ đi cùng nhau, cô ta là diễn viên quảng cáo sữa tắm mới ấy mẹ?
– Không phải đâu… mẹ không nghĩ họ có quan hệ gì đâu…. nếu con đau lòng như vậy sao không nói chuyện với Thế Quý mà hỏi?
– Chính con muốn dừng lại mà mẹ… anh ấy có người khác cũng là chuyện bình thường thôi mà… con không đau lòng đâu… không sao đâu.
Vậy nhưng cô lại òa khóc nức nở… cái không sao ấy là ở miệng thôi còn trong lòng lại trống rỗng, đau đến mức tê liệt hết các dây thần kinh dẫn lối.
– Là lỗi của mẹ… vì mẹ mà con đau lòng… sang đấy hãy sống thật tốt được không con?
Cô vẫn khóc nấc, tiếng nói kèm theo tiếng nấc nghẹn ngào không dứt. Liệu có sống tốt được không thì cô cũng không biết nữa… thực sự cô không dám nghĩ tới cuộc sống sau này không có anh và bên anh đã có người mới thay thế cô.
Sau khi đã khóc một trận đã đời, mặt mũi đỏ hồng, mắt sưng húp cả lên, Thanh Du mới dừng lại…
– Mẹ về phòng ngủ đi, con hết buồn rồi…
– Đừng cố quá, nếu đau lòng quá thì hãy chấp nhận sự thật, bước qua mọi chuyện đi con.
– Dạ, con đi xa sẽ quên được thôi. Chúc mẹ ngủ ngon…
Tiễn mẹ về phòng, Thanh Du mở cửa ban công ra ngoài đứng vươn vai hóng gió. Mũi cô liền ngửi thấy mùi thuốc lá.. quay đến hướng có mùi ấy… điếu thuốc cháy lập lòe soi khuôn mặt người đàn ông trong bóng tối. Cả hai nhìn thấy nhau nhưng không ai nói câu nào… cuối cùng, cô chùn bước trước mà xoay người đi về phòng…
Chỉ vài phút sau, cửa phòng tự nhiên mở mà không có bất kì tiếng gõ nào, Thanh Du nhìn người bước vào khẽ nói:
– Anh vẫn chưa ngủ sao?
– Chưa…
– Muộn rồi đấy, anh về phòng ngủ đi.
– Anh nhớ em…
Cô nghe thấy nhưng lại lờ đi mà đến mở tủ quần áo lấy đồ ngủ để mang đi thay. Trong tích tắc, cả người bị ghim chặt trong lòng anh. Mùi thuốc lá vẫn còn vương trên người anh nhàn nhạt… thường thì cô sẽ không bao giờ ngửi thấy nó… có lẽ do anh đã hút quá nhiều.
– Anh làm gì vậy? Buông em ra.
Chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt anh chứa đầy những yêu thương, những đau đớn không nói thành lời… anh mang nó vào nụ hôn vội vã. Cả người cô bị giữ chặt cứng, mặt bị anh nâng lên bằng cả hai tay, nụ hôn có phần cường bạo… khi anh liên tục gặm cắn trên môi cô như một hình thức trả thù. Vậy mà… cô lại chẳng phản đối cũng chẳng thấy đau nhưng cũng không đáp trả, mặc kệ anh hôn… nụ hôn rất lâu và rất sâu… khi anh chịu dừng lại, hai chóp mũi cọ nhau, môi cô cũng đã tê rần rần, hơi thở anh nóng giẫy phả lên mặt cô, lời nói đầy trách cứ:
– Vì sao chúng ta lại thành ra thế này hả em?
– Vốn dĩ nó nên là như vậy không phải sao? Chúng ta không dành cho nhau, anh hãy sống như trước kia không cần để tâm em nữa… và em cũng sẽ sống thật tốt.
– Em có thể sống tốt khi không có anh sao?
– Có thể???
– Còn anh thì không… không thể…
Cả người anh trượt xuống hai chân quỳ trên đất, tay anh ôm trên hông cô thật chặt:
– Du… tha thứ cho anh được không? Anh sẽ bù đắp cho em bằng cả phần đời còn lại… sẽ yêu em thay tình yêu của mọi người…
Cô cũng rất muốn ôm anh mà đồng ý nhưng nhớ lời Dương Tùng dặn nên tay đưa lên rồi lại hạ xuống, lời nói tàn nhẫn:
– Anh đã thấy em trên giường với Dương Tùng mà vẫn chấp nhận em sao?
– Ừ…
Lời anh nói nhẹ bẫng nhưng lại như một lưỡi dao khoét vào tim cô. Sao anh lại mê muội đến bất chấp như vậy? Vì sao lại vị tha đến thế? Vậy nhưng lúc này, mọi chuyện lại chưa thể kết thúc ở đây, cô vẫn phải chấp nhận mà buông tay:
– Nhưng em lại để ý… vậy nên anh hãy buông tay em đi… người mới của anh rất đẹp…
Cô gạt anh ra bước vội vào nhà tắm, khóa chốt cửa lại ngồi thụp xuống đất khóc nấc… đau lòng thật đấy, dù cô biết khi mọi việc sáng tỏ sẽ nói với anh cô chưa từng làm gì có lỗi cả. Đây chỉ là tạm chia tay thôi… nhưng cô lại không thể nói ra được.
…
Thanh Du làm xong thủ tục thì quay ra chỗ mọi người chào hỏi lần cuối. Mẹ Hường ôm cô thật chặt:
– Giữ gìn sức khỏe nhé! Hè mẹ sẽ sang thăm con.
– Vâng ạ… mọi người đều giữ sức khỏe nhé! Con sẽ sớm trở về.
Lần lượt ôm tạm biệt mọi người xong, cô cùng Dương Tùng đi vào bên trong làm thủ tục xuất cảnh. Ánh mắt cô liên tục kiếm tìm nhưng bóng dáng ấy không hề xuất hiện.
– Đi thôi em, anh ấy sẽ không đến đâu.
– Vâng ạ… chỉ là… em thấy rất trống vắng.
– Cố lên, mọi chuyện sẽ tốt… anh sẽ giúp em làm quen môi trường mới.
Máy bay cất cánh rồi, Thế Quý vẫn đứng lặng im trên hành lang vắng không động đậy. Anh nhìn theo khi chiếc phi cơ chỉ còn lại một chấm nhỏ trên bầu trời.
Có những thứ tưởng chừng như thật gần nhưng lại rất xa vời. Để cô rời đi với người đàn ông khác khiến lòng anh bức bối không yên. Vậy nhưng nó lại ngoài tầm kiểm soát của anh… không thể với hay níu kéo lại được nữa. Sai lầm mãi vẫn không thể thay đổi chỉ bằng câu xin lỗi. Cô và anh vốn là duyên nợ để rồi mãi là món nợ không thể trả.
Nợ em một mái ấm, một gia đình.
Nợ em một mảnh tình vấn vương.
Vòng tay anh đủ rộng, thời gian anh cũng nhiều, chỉ cần em không thay lòng nhất định anh sẽ đợi… đợi để trả nợ em.
Visited 1 times, 1 visit(s) today
- Advertisement -