Tôi đã không nghe tin từ con gái riêng của vợ tôi, Hyacinth, trong một khoảng thời gian dài. Vì vậy, khi cô ấy mời tôi đi ăn tối, tôi nghĩ có lẽ đây là cơ hội để hai cha con có thể hóa giải mọi khúc mắc. Nhưng thành thật mà nói, tôi không thể ngờ được điều bất ngờ mà cô ấy đã dành cho tôi tối hôm đó tại nhà hàng.
Tôi tên là Rufus, năm nay 50 tuổi. Trong nhiều năm qua, tôi đã quen với lối sống giản dị của mình. Công việc văn phòng bình thường, sống trong một ngôi nhà nhỏ, và buổi tối thường chỉ dành để đọc sách hoặc xem tin tức trên TV.
Cuộc sống của tôi không có gì quá đặc biệt, nhưng tôi thấy hài lòng với nó. Chỉ có một điều mà tôi chưa bao giờ thực sự hiểu được—đó là mối quan hệ giữa tôi và Hyacinth.
Đã hơn một năm rồi tôi không nghe tin tức gì từ con bé. Kể từ khi tôi kết hôn với mẹ nó, Lilith, khi Hyacinth vẫn còn là một thiếu niên, chúng tôi chưa bao giờ thực sự hòa hợp. Con bé luôn giữ khoảng cách, và theo thời gian, tôi cũng không còn cố gắng gần gũi nữa. Nhưng khi Hyacinth bất ngờ gọi cho tôi, giọng điệu vui vẻ một cách kỳ lạ, tôi đã thực sự bất ngờ.
“Chào Bố Rufus,” cô ấy nói, giọng nghe vui vẻ hơn bình thường. “Bố có muốn đi ăn tối không? Có một nhà hàng mới mà con rất muốn thử.”
Ban đầu, tôi không biết phải nghĩ gì. Đã rất lâu rồi chúng tôi không nói chuyện, và bây giờ con bé lại chủ động mời tôi đi ăn? Đây có phải là cách nó muốn làm hòa không? Nếu đúng vậy, tôi cũng không muốn từ chối. Tôi đã mong chờ một cơ hội như thế này suốt bao năm qua—cơ hội để thực sự cảm thấy như một gia đình.
“Được thôi,” tôi đồng ý, hy vọng rằng đây sẽ là một khởi đầu mới. “Con cứ nói nơi và thời gian, Bố sẽ đến.”
Một Buổi Tối Kỳ Lạ
Nhà hàng mà Hyacinth chọn rất sang trọng—xa hoa hơn nhiều so với những nơi tôi từng đến. Ánh đèn mờ ảo, nội thất gỗ tối màu, nhân viên phục vụ mặc đồng phục lịch sự. Khi tôi đến nơi, Hyacinth đã ngồi sẵn, trông cô ấy có gì đó khác lạ. Cô ấy cười khi thấy tôi, nhưng nụ cười ấy có vẻ không tự nhiên, như thể cô ấy đang gượng ép.
“Bố Rufus! Bố đến rồi!” cô ấy nói khi tôi ngồi xuống. Nhưng có một bầu không khí kỳ lạ bao trùm, như thể cô ấy đang cố tỏ ra bình thường một cách gượng gạo. Tôi cố gắng hòa nhập và tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.
“Con dạo này thế nào?” tôi hỏi, cố gắng mở đầu một cuộc trò chuyện thật sự.
“Tốt, tốt,” cô ấy trả lời nhanh chóng, lật qua lật lại thực đơn. “Còn chú? Mọi thứ vẫn ổn chứ?” Giọng điệu của cô ấy lịch sự, nhưng vẫn có một sự xa cách nhất định.
“Tất cả vẫn như cũ,” tôi đáp, nhưng cô ấy dường như không thực sự Bốý. Trước khi tôi kịp nói thêm, cô ấy đã ra hiệu cho người phục vụ.
“Bống tôi sẽ gọi tôm hùm,” cô ấy nói thản nhiên, liếc nhìn tôi. “Và có thể thêm cả bít tết nữa. Bố nghĩ sao?”
Tôi thậm chí còn chưa kịp nhìn vào thực đơn, vậy mà cô ấy đã gọi ngay những món đắt tiền nhất. Dù vậy, tôi vẫn đồng ý. “Ừ, con thích gì cũng được.”
Nhưng có gì đó không ổn. Cô ấy liên tục cựa quậy trên ghế, kiểm tra điện thoại, và trả lời tôi rất ngắn gọn. Cả buổi tối có cảm giác gượng ép, như thể cô ấy ở đây về mặt thể xác, nhưng tâm trí lại đang ở một nơi khác.
Tôi cố gắng xoay chuyển cuộc trò chuyện về một điều gì đó có ý nghĩa hơn. “Lâu lắm rồi nhỉ? Bố rất nhớ những lần hai cha con ngồi nói chuyện với nhau.”
“Ừ,” cô ấy lầm bầm, vẫn chăm chú vào con tôm hùm trên đĩa. “Dạo này bận quá ấy mà.”
“Bận đến mức biến mất cả năm trời sao?” tôi đùa, cố giấu sự thất vọng trong giọng nói. Nhưng tôi không thể xua đi cảm giác rằng có điều gì đó không đúng.
Hyacinth liếc nhìn tôi trong chốc lát rồi lại cúi xuống ăn. “Bố biết mà, công việc, cuộc sống…”
Lúc Thanh Toán Hóa Đơn
Khi hóa đơn được mang đến, tôi theo thói quen với tay lấy nó. Tôi rút thẻ ra, sẵn sàng thanh toán như mong đợi. Nhưng ngay khi tôi đưa thẻ cho nhân viên phục vụ, Hyacinth chồm tới và thì thầm điều gì đó với anh ta mà tôi không nghe rõ.
Cô ấy lại mỉm cười với tôi, sau đó đứng dậy nhanh chóng. “Con đi vệ sinh một chút, sẽ quay lại ngay,” cô ấy nói.
Tôi nhìn theo cô ấy rời đi, lòng nặng trĩu. Có gì đó không ổn. Nhân viên phục vụ mang hóa đơn trở lại, và tim tôi chùng xuống khi nhìn con số trên đó—nó cao hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.
Tôi nhìn về phía nhà vệ sinh, nửa hy vọng cô ấy sẽ quay lại, nhưng cô ấy không xuất hiện.
Vài phút trôi qua, nhân viên phục vụ đứng gần tôi, chờ tôi thanh toán. Tôi thở dài, cảm giác thất vọng và bối rối tràn ngập trong lòng. Cô ấy thực sự để tôi lại với hóa đơn sao? Cả bữa tối này chỉ là một trò đùa sao?
Tôi thanh toán, nhưng chỉ cảm thấy trống rỗng. Tôi đã hy vọng có một cơ hội để gắn kết lại, để nói những điều mà trước đây chưa bao giờ nói. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy như mình vừa bị lợi dụng cho một bữa ăn miễn phí.
Một Bất Ngờ Lớn
Ngay khi tôi chuẩn bị rời đi, tôi nghe thấy một tiếng động phía sau.
Quay lại chậm rãi, không biết nên mong đợi điều gì, tôi thấy Hyacinth đứng đó, cầm một chiếc bánh kem khổng lồ và nở nụ cười tinh nghịch. Cô ấy còn mang theo cả một chùm bong bóng lơ lửng trên đầu.
Trước khi tôi kịp hỏi, cô ấy reo lên: “Bố sắp làm ông ngoại rồi!”
Tôi đứng sững, cố gắng tiếp nhận những gì vừa nghe. “Ông ngoại?” tôi lặp lại, vẫn chưa tin được.
Hyacinth cười, trông vừa hào hứng vừa nhẹ nhõm. “Vâng! Con muốn tạo bất ngờ cho chú.”
Cảm giác ấm áp tràn ngập trong tôi. Tôi nhìn xuống chiếc bánh kem, rồi nhìn lại Hyacinth. Mọi thứ bỗng nhiên sáng tỏ.
“Con đã làm tất cả chuyện này cho Bố sao?” tôi hỏi, giọng run lên vì xúc động.
“Đúng vậy, Rufus. Con muốn Bố là một phần trong cuộc sống của cháu… và của em bé.”
Và rồi, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy như mình có lại con gái mình.
Một Khoảnh Khắc Không Thể Quên
Tôi nhìn Hyacinth, vẫn còn chưa hết sốc. Mọi cảm xúc—hoài nghi, bối rối, bất ngờ—tất cả hòa trộn lại thành một thứ gì đó mà tôi không thể diễn tả bằng lời. Cô ấy đứng đó, nắm chặt chùm bong bóng, đôi mắt ánh lên sự mong đợi.
Tôi nuốt khan, cố gắng tìm từ ngữ phù hợp. “Con thực sự muốn Bố ở bên cạnh à?”
Hyacinth gật đầu mạnh mẽ. “Con biết là trước đây chúng ta không hòa hợp. Con đã luôn trách chú, giữ khoảng cách, nhưng… giờ đây, mọi thứ thay đổi rồi. Con muốn gia đình mình trọn vẹn hơn. Con muốn con của con có một ông ngoại.”
Cổ họng tôi nghẹn lại. Suốt bao năm, tôi đã nghĩ rằng khoảng cách giữa hai cha con là không thể hàn gắn. Tôi đã chấp nhận rằng cô ấy có thể sẽ không bao giờ xem tôi là người thân thực sự. Nhưng bây giờ, trước mắt tôi là một Hyacinth khác—một người trưởng thành hơn, biết mở lòng hơn.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm, hạnh phúc. “Bố chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được gọi là ông ngoại sớm như thế này.”
Cô ấy cũng cười, nhẹ nhõm hơn hẳn. “Con cũng không nghĩ mình sẽ làm mẹ sớm thế này đâu!”
Bống tôi nhìn nhau, và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, sự xa cách dường như biến mất hoàn toàn. Tôi chậm rãi bước tới và mở rộng vòng tay. “Lại đây nào.”
Hyacinth chần chừ một giây, rồi bước tới ôm tôi. Lúc đầu, cái ôm có phần gượng gạo, nhưng sau đó, cô ấy dần thả lỏng, vòng tay siết chặt hơn. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận khoảnh khắc này—một khoảnh khắc mà tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ có được.
“Bố sẽ là một ông ngoại tốt,” tôi nói nhỏ.
“Con biết mà,” cô ấy thì thầm.
Bắt Đầu Một Hành Trình Mới
Sau khi lấy lại bình tĩnh, chúng tôi rời nhà hàng cùng nhau. Cô ấy vẫn giữ chặt chiếc bánh và chùm bong bóng, trông có chút buồn cười nhưng cũng rất đáng yêu.
“Con có nói với mẹ chưa?” tôi hỏi khi cả hai bước ra bãi đậu xe.
Cô ấy lắc đầu. “Chưa. Bố là người đầu tiên con muốn nói với.”
Tôi dừng lại, ngạc nhiên. “Thật sao?”
Cô ấy gật đầu, ánh mắt chân thành. “Con biết rằng chúng ta đã mất quá nhiều thời gian xa cách nhau. Nhưng con muốn thay đổi điều đó. Con muốn con con lớn lên với đầy đủ tình yêu thương của gia đình.”
Tôi cảm thấy trái tim mình như tan chảy. Không còn khoảng cách, không còn hiểu lầm. Tất cả những gì còn lại là một khởi đầu mới.
“Bống ta sẽ làm tốt,” tôi nói, vỗ nhẹ lên vai cô ấy. “Con sẽ là một người mẹ tuyệt vời.”
Hyacinth cười, lần này là một nụ cười thật sự. “Và Bố sẽ là một ông ngoại tuyệt vời.”
Tôi bật cười. “Bố sẽ cố gắng hết sức.”
Đêm hôm đó, khi tôi lái xe về nhà, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc khó tả. Tôi không chỉ sắp trở thành ông ngoại—tôi vừa có lại gia đình mà tôi tưởng chừng đã mất mãi mãi.
Và lần này, tôi sẽ không để nó vụt mất nữa.