15.8 C
Los Angeles
Friday, January 23, 2026
HomeTIN HOTChồng tôi đã có những hành động lạ suốt nhiều tháng. Nhưng...

Tin HOT

Chồng tôi đã có những hành động lạ suốt nhiều tháng. Nhưng bằng chứng tôi sợ nhất lại ở dưới ghế sofa…

- Advertisement -
- Advertisement -

Đó là một buổi sáng yên tĩnh đầu tháng Bảy. Căn nhà vẫn còn chìm trong giấc ngủ khi tôi rón rén bước xuống cầu thang, cố không làm kinh động đến ai. Tôi đi vào bếp, ánh sáng lờ mờ của bình minh len qua rèm cửa, và với tay lấy bình cà phê. Mọi thứ vẫn bình thường, quen thuộc đến mức tôi không hề ý thức được khoảnh khắc đó chính là ranh giới giữa trước và sau — một điều gì đó đang đến mà tôi không hề hay biết.

Cơn buồn ngủ vẫn còn lơ lửng trong đầu khi tiếng nước chảy vào bình, mùi cà phê bắt đầu lan tỏa — hương thơm quen thuộc khiến tôi có cảm giác rằng hôm nay cũng sẽ giống như mọi ngày khác. Nhưng có điều gì đó, rất nhẹ, gần như không thể chạm tới, len lỏi qua đôi vai tôi — một cảm giác bất an mơ hồ mà tôi không thể gọi tên. Tôi bỏ qua nó. Anh nắng yếu ớt ban mai phản chiếu lên bức tường trắng tạo thành những hình thù nhạt nhoà, và tôi đứng đó, chờ những giây phút yên bình đầu ngày.

Tôi với lấy chiếc cốc sứ quen thuộc, rót cho mình tách cà phê đầu tiên trong ngày. Tiếng chất lỏng đổ vào cốc nghe thật yên bình, dễ chịu. Tôi tựa vào quầy bếp, yêu thích sự tĩnh lặng đến lạ kỳ của khoảnh khắc đó. Bên ngoài, thế giới vẫn còn im lặng, như thể đang chờ điều gì đó xảy ra. Tôi không nhận ra mình đang sống trong giây phút cuối cùng của “trước khi”.

- Advertisement -

Chỉ vài phút sau, chuông điện thoại vang lên, phá tan không gian tĩnh lặng một cách đột ngột. Tim tôi khựng lại một nhịp. Một phần trong tôi biết rằng sau khoảnh khắc ấy, sẽ không thể quay lại được nữa. Tôi đặt cốc cà phê xuống, tay run nhẹ, lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành dù chưa hề biết chuyện gì đang chờ đợi mình ở đầu dây bên kia.

Khi tôi nhấc máy và lắng nghe, từng chữ rơi xuống như búa giáng vào lồng ngực. Không khí quanh tôi dường như đông cứng lại. Mọi thứ sau đó diễn ra mơ hồ, như bị phủ một lớp sương mù. Tôi vẫn nghe thấy âm thanh từ nhau cuộc gọi, nhưng chẳng thể nhận ra rõ ràng. Thế giới xung quanh tôi bắt đầu thay đổi — không còn là nơi tôi từng biết.

Có lẽ chúng ta hiếm khi nhận ra được chính xác khoảnh khắc mà cuộc đời mình rẽ hướng. Nhưng có những buổi sáng như buổi sáng ấy, khi tất cả bắt đầu trong yên ả, lại trở thành bước ngoặt âm thầm dẫn chúng ta đi vào một chương mới — một chương mà dù không hề mong đợi, cũng không thể quay lưng.

- Advertisement -

Cần Đọc Thêm

Mới Cập Nhật