Donald Trump từng gọi ngành công nghiệp này là một “đứa bé xinh đẹp” và hứa sẽ nuôi dưỡng nó phát triển. Nhưng trong khi những lời hứa hẹn đầy nhiệt huyết vang lên từ bục phát biểu, thì hậu quả mà người dân địa phương đang phải gánh chịu lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác — một câu chuyện đầy lo âu và khốn khổ đang khiến hàng triệu người Mỹ rơi vào trạng thái bất an.
Từ góc nhìn bên ngoài, ngành công nghiệp này có vẻ như mang lại cơ hội kinh tế: việc làm mới, dòng vốn đầu tư đổ vào khu vực nông thôn, và một cảm giác phục hồi tại những vùng đất vốn đã bị lãng quên trong nhiều thập kỷ. Nhưng khi dạo bước qua những thị trấn đang âm thầm gánh chịu mặt trái của “đứa bé xinh đẹp” này, một bức tranh đáng sợ hiện ra rõ mồn một.
Người dân địa phương kể lại những nỗi lo ngày càng lớn: ô nhiễm không khí, tiếng ồn ngày đêm, và những thay đổi không thể đảo ngược với môi trường sống xung quanh. Một số báo cáo chỉ ra rằng mức độ bệnh hô hấp và căng thẳng tinh thần đã tăng lên nhanh chóng kể từ khi ngành công nghiệp này xâm nhập vào cộng đồng của họ. Nhiều người không biết liệu tương lai có còn chỗ cho sự bình yên vốn từng hiện hữu nơi họ gọi là nhà.
Không chỉ là ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân, nhiều cộng đồng cũng cảm thấy mình bị bỏ rơi giữa luồng xoáy chính trị và những quyết định đã được đưa ra từ xa. Họ nói rằng tiếng nói của họ không được lắng nghe, rằng những cuộc họp cộng đồng chỉ mang tính hình thức, và những lo ngại chính đáng chưa từng nhận được câu trả lời thỏa đáng. Trong khi đó, các tập đoàn đứng sau ngành công nghiệp này tiếp tục mở rộng ảnh hưởng mà không bị cản trở đáng kể.
Người Mỹ trên khắp đất nước đang bắt đầu lên tiếng. Nỗi bất an không còn giới hạn trong ranh giới địa phương nữa. Những câu chuyện từ các thị trấn nhỏ đã lan rộng, dẫn đến một làn sóng hoài nghi về việc liệu lợi ích ngắn hạn có thực sự xứng đáng với những hệ lụy lâu dài mà xã hội phải gánh chịu.
Hình ảnh “đứa bé xinh đẹp” khi xưa giờ đây chỉ còn là ẩn dụ đầy cay đắng. Với nhiều người, nó đã trở thành biểu tượng của sự thiếu minh bạch, của lợi nhuận vượt lên trên an sinh cộng đồng, và của một hệ thống chính trị dường như không còn đáp ứng được nhu cầu và tiếng nói của người dân thường.
Một điều chắc chắn là: khi ánh đèn sân khấu rời đi, khi lời hứa từ ngày hôm trước nhạt phai, thì người dân địa phương vẫn phải sống trong thực tại khó khăn, đầy hiểm họa, mà họ chưa từng chọn lựa.

