Chúng tôi đã bên nhau gần mười năm, và tôi thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu. Mỗi lần nghĩ đến việc rời xa cô ấy, lòng tôi như thắt lại. Không phải vì tôi còn yêu như thuở ban đầu, mà vì tôi sợ làm tổn thương người đã cùng tôi đi qua một quãng đường dài. Những kỷ niệm từng đẹp đẽ, giờ đây như một gánh nặng mà tôi mang theo mỗi ngày, bởi tôi không còn đủ sức giả vờ rằng mình vẫn ổn.
Tình cảm này đã cạn dần từ lâu – có lẽ không phải do một biến cố lớn, mà là hàng loạt khoảnh khắc nhỏ lặp đi lặp lại khiến tôi nghẹt thở. Những cuộc trò chuyện ngày càng rời rạc, sự chia sẻ, thấu hiểu giữa hai người giờ chỉ còn là hình bóng. Dù mỗi sáng chúng tôi vẫn uống cà phê cùng nhau, những im lặng kéo dài ngày một nhiều hơn, và tôi không thể làm ngơ trước cảm giác trống rỗng đang chiếm lấy tâm trí mình.
Tôi từng nghĩ rằng mình có thể vượt qua nếu cứ tiếp tục nhẫn nhịn, rằng tình yêu sẽ tự khôi phục như nó từng đến. Nhưng không phải mọi vết nứt đều có thể hàn gắn, nhất là khi trái tim không còn cùng nhịp đập. Tôi không trách cô ấy – có lẽ cả hai chúng tôi đã thay đổi theo thời gian. Điều làm tôi day dứt không phải là tình cảm đã nhạt nhòa, mà là sự thật rằng cô ấy vẫn dành cho tôi tất cả niềm tin.
Tôi sợ làm cô ấy đau – không phải bằng lời nói, mà bằng việc chọn sống đúng với cảm xúc của mình. Làm sao để nói với người từng là cả thế giới của mình rằng ta không còn thấy hạnh phúc? Làm sao để rút chân ra khỏi một mối quan hệ khi người kia vẫn nắm tay mình thật chặt? Có lẽ vì thế mà tôi đã chần chừ quá lâu, âm thầm chịu đựng với hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng càng ngày tôi càng thấy mình không còn là chính mình trong mối quan hệ này.
Không ai muốn trở thành người xấu trong câu chuyện của người khác, và tôi cũng vậy. Nhưng nếu cứ ở lại, tôi sợ rồi cả hai sẽ đánh mất nhau một cách đau đớn hơn. Tôi cần thành thật – với cô ấy và với chính mình. Dù buồn, rời xa có thể là điều tốt nhất cho cả hai. Ai cũng xứng đáng có cơ hội được yêu đúng cách, được sống trọn vẹn với cảm xúc thật của mình. Và tôi nghĩ đã đến lúc để cả hai bắt đầu lại, theo cách riêng của mỗi người.

