Có lẽ sẽ gây ngạc nhiên cho không ít người nhớ đến những màn trình diễn lôi cuốn của mình, Ngô Thế Quân, nam chính của bộ phim “Thời xa vắng”, đã rời bỏ ánh hào quang của điện ảnh để sống cuộc đời bình lặng, cống hiến cho việc nghiên cứu Y học cổ truyền phương Đông và thực hành châm cứu. Dù không có nền tảng diễn xuất chính thống, vai diễn Giang Minh Sài của anh trong “Thời xa vắng” đã để lại ấn tượng sâu sắc, đặc biệt khi anh diễn xuất lần đầu vào tuổi 30.
Sinh năm 1974, Ngô Thế Quân tốt nghiệp chuyên ngành Mỹ thuật Công nghiệp. Trước khi đến với điện ảnh, anh đã làm việc trong lĩnh vực dàn trang báo, thiết kế bìa sách và minh họa truyện ngắn. Một cuộc gặp gỡ tình cờ với đạo diễn Hồ Quang Minh đã mở ra cơ hội cho anh đảm nhận vai Giang Minh Sài, một nhân vật giằng xé giữa mong muốn cá nhân và những kỳ vọng của xã hội cùng gia đình. Lối diễn xuất tự nhiên, không qua đào tạo của anh, với việc đơn thuần hòa mình vào bối cảnh nhân vật, đã gây ấn tượng mạnh mẽ với khán giả. Nhiều khán giả nhớ đến đôi mắt u buồn, giọng nói trầm khàn và sự chân thực mà hiếm thấy ở các diễn viên chuyên nghiệp thời đó.
Sau “Thời xa vắng,” Ngô Thế Quân tạm trở lại cuộc sống thường nhật nhưng rồi nhanh chóng được đạo diễn Ngô Quang Hải mời tham gia “Chuyện của Pao.” Trong bộ phim này, lấy bối cảnh vùng núi Hà Giang, vẻ điềm đạm và sự cuốn hút mộc mạc của anh một lần nữa phù hợp với một nhân vật ít lời nhưng có chiều sâu nội tâm. Điều này củng cố vị trí của anh trong các bộ phim nghệ thuật nổi bật của thập niên 2000, dù với một con đường diễn xuất không truyền thống.
Tuy nhiên, khác với nhiều người tìm kiếm sự nổi tiếng trong điện ảnh, Ngô Thế Quân đã chọn một hướng đi khác khi ở đỉnh cao sự nghiệp. Anh chuyển sang nghiên cứu Y học phương Đông và theo đuổi nghề châm cứu. Ba lý do chính khiến anh đưa ra quyết định này là chứng kiến những người thân yêu và người khác đấu tranh với bệnh tật, gặp gỡ những cộng đồng nghèo ở Hà Giang thiếu tiếp cận với y tế hiện đại nhưng lại được bao quanh bởi cây thuốc quý và gia đình có thành viên làm trong cả y học Đông và Tây. Anh cảm thấy Y học phương Đông hấp dẫn nhờ phương pháp điều trị đa dạng, từ dùng thảo dược đến các phương pháp không dùng thuốc như xoa bóp và châm cứu.
Ngô Thế Quân thể hiện sự hòa quyện độc đáo giữa nghệ thuật và sự điềm tĩnh của một người thầy thuốc. Dù trân quý hội họa và điện ảnh, anh tìm thấy niềm vui lớn trong việc giúp đỡ người khác. Anh từng chia sẻ niềm hạnh phúc lớn lao khi thấy một bệnh nhân nằm lâu ngày có thể đi lại và sống bình thường là cảm giác không thể tả nổi.
Trong cuộc sống cá nhân, Ngô Thế Quân duy trì lối sống đơn giản và kín đáo. Anh sau đó có những xuất hiện ngắn ngủi trong các phim như “Cha cõng con” và loạt phim truyền hình “Quỳnh Búp Bê”, nhưng anh không bao giờ để nghệ thuật trở thành tâm điểm duy nhất của đời mình. Anh thích sự ẩn danh, cho rằng không bị nhận ra nơi công cộng là một phúc lành. Sự hiện diện chân thực trên màn ảnh của anh, có lẽ, bắt nguồn từ việc anh chưa bao giờ xem diễn xuất là điểm đến cuối cùng của mình. Anh bước vào điện ảnh như một cuộc hành trình tình cờ, để lại những vai diễn đáng nhớ, để rồi lặng lẽ trở lại cuộc sống kín đáo làm một nghệ sĩ và thầy thuốc.
Đối với những ai quan tâm đến tác phẩm tiên phong của anh, “Thời xa vắng,” bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết của Lê Lựu, sẽ được chiếu lại trong chương trình “40 năm đổi mới của điện ảnh Việt Nam” tại Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng lần thứ 4 (DANAFF 2026). Chương trình này sẽ giới thiệu 17 bộ phim Việt Nam quan trọng, mang đến cái nhìn toàn diện về sự phát triển của điện ảnh nước nhà suốt bốn thập kỷ qua.


