18.8 C
Los Angeles
Friday, April 4, 2025
HomeGOSSIPHỢP ĐỒNG LÀM VỢ TỔNG TÀI

Tin HOT

HỢP ĐỒNG LÀM VỢ TỔNG TÀI

- Advertisement -

May be a doodle of 2 people
25.
Đưa tôi về đến chung cư Kim Cương, Bảo có việc phải đi ngay. Công việc ở Thiên Dương lúc nào cũng bộn bề, vậy mà anh vẫn dành thời gian cho người bạn chung nhà là tôi, nói không cảm kích chắc chắn là nói dối.
Đặt bọc thuốc đem từ bệnh viện lên bàn trang điểm, tôi mở laptop xem bản báo cáo mà thư ký gửi cho tôi qua email. Những ngày qua tôi nằm viện nhưng vẫn điều hành Hùng Thuận từ xa, cũng xem như không ảnh hưởng đến tiến độ hoạt động cấp tập hiện tại của công ty.
Năm giờ chiều, chị giúp việc đang nấu nướng trong bếp, nhất quyết không cho tôi động tay. Chợt âm thanh điện thoại réo rắt, tôi nhíu mày tìm điện thoại. Người gọi đến là mẹ tôi.
“Mẹ gọi con ạ?”
Âm giọng mẹ đầy u ám: “Yên… con đâm đơn kiện thằng Sơn à con?”
Thì ra Bảo đã tiến hành việc này, hết sức nhanh chóng, và chuyện đã đến tai ba mẹ tôi rồi. Chuyện gì buộc phải đối diện, chắc chắn phải vững vàng đối diện!
Tôi nhẹ giọng đáp:
“Vâng. Con nghĩ nên để pháp luật giáo dục nó, cứ dung túng mãi chẳng biết nó còn gây ra chuyện gì nữa!”
“Ba con biết chuyện lập tức lên cơn đau tim, đang nằm một chỗ rồi Yên ơi! Con mau rút đơn về đi, đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe của ba con!”
Nghe mẹ khuyên, sống mũi cay xè, cơn tức giận dâng trào nhưng tôi cố gắng nín lại: “Mẹ, mẹ không thương con sao? Nó hành hạ con như thế mà mẹ vẫn muốn con bỏ qua cho nó sao?”
Mẹ tôi cũng khóc trong bất lực, âm giọng bà run run tội nghiệp: “Mẹ không thương con thì còn thương ai… nhưng con cũng thương lấy mẹ, lấy ba con… được không Yên?”
“Con sẽ không rút đơn đâu mẹ. Mẹ thương con thì hãy để ba công bằng một lần, có được không mẹ?”
Tôi không muốn nghe thêm, chủ động ngắt máy. Thực lòng khi nghe mẹ khuyên tôi rút đơn kiện vì ba, tôi bỗng cảm thấy trời đất tối sầm, trong thoáng chốc nhận thức được bản thân mình hoàn toàn cô độc. Tôi cứ nghĩ trên thế gian này, người yêu tôi nhất, người thương tôi nhất, người sẵn sàng bênh vực tôi nhất là mẹ, vậy mà hóa ra, tôi chẳng có ai trên cuộc đời này!
Toàn thân lạnh cứng tôi bất giác run lên bần bật dù nhiệt độ trong nhà hết sức ấm áp, cảm xúc choáng ngợp khiến tôi kiệt quệ, cay đắng cắn răng vào môi, hai tay ôm gối ngồi trên giường, nước mắt lăn dài…
Tiếng chuông điện thoại thêm một lần ngân vang, vẫn là mẹ gọi. Tôi giận mẹ lắm nhưng vẫn nín lại gạt nghe, dùng âm giọng mũi nói: “Mẹ!”
Qua điện thoại tôi nghe mẹ khóc nấc lên trong đau đớn:
“Ba con đuổi mẹ đi rồi Yên ơi! Mẹ xin lỗi con… mẹ sai rồi! Mẹ đã nói với ba con, con là tất cả của mẹ, thằng Sơn phải ngồi tù vì nó dám hành hạ con gái mẹ, thế rồi… ba con đuổi mẹ ra khỏi nhà… Hóa ra… ông ta chỉ có mình thằng Sơn, mẹ con ta chẳng là cái gì hết! Bao năm ông ta nuôi mẹ con con kia mẹ bỏ qua hết, bao ngày ông ta nằm viện mẹ chăm sóc ông ta, tất cả cũng chẳng có nghĩa lý gì hết!”
Sững sờ như hóa đá, tôi căm hờn kẻ làm cha một thì thương mẹ đến mười! Tôi cũng đã hiểu, giá trị của mức ưu tiên là thế nào. Là khi có mâu thuẫn, thì mức ưu tiên số một chính là tất cả, còn những thứ xếp sau, dù cho có chút tình cảm nào đi chăng nữa, đều bị ném cho chó hết!
Ít ra tôi vẫn còn có mẹ, tôi không cô độc! Dù biết mẹ đang đau đớn lắm, nhưng cơn ích kỷ trong tôi lại khiến tôi mừng rỡ. Gạt vội nước mắt, tôi hít sâu một hơi, hỏi mẹ: “Mẹ đang ở đâu, con đến đón mẹ!”
“Mẹ vẫn ở trước cổng nhà thôi… giờ mẹ chẳng biết đi đâu về đâu!”
Nhờ vệ sĩ lái xe đưa tôi trở về nhà, thoáng thấy mẹ đứng co ro trong cơn gió lạnh buốt trước cánh cổng sắt khóa kín, lửa giận trong tôi lập tức bốc lên ngùn ngụt. Mặt mũi tím tái, tôi mở cửa xe, đập cổng rầm rầm, gào to chẳng cần biết thể diện, nước mắt cũng rơi không sao kìm chế:
“Ba, ba bước ra đây cho con gặp! Con hỏi ba có xứng đáng làm ba của con nữa không? Ba vì thằng chó đó mà hắt hủi mẹ con con, ba đuổi mẹ con đi, ba có còn là con người nữa không? Một đời mẹ con chịu đựng vì ba, bỏ qua tất cả chăm sóc lúc ba đau ốm, vậy mà ba đối xử với mẹ con thế này đây à?”
Tôi uất hận đến mức không muốn nhìn vào hiện thực, muốn chờ ba tôi xuất hiện để ba mặt một lời, không muốn cứ vậy đưa mẹ đi. Còn tình, còn nghĩa, chẳng lẽ ba tôi cạn tàu ráo máng vậy sao? Có thế nào tôi vẫn không muốn tin!
Chẳng biết bao lâu sau, thanh âm đáp lại qua camera gắn ở góc cổng: “Yên, tao cho mày một cơ hội, nếu mày muốn tao còn ở với mẹ mày thì mày hãy rút ngay đơn kiện em mày đi!”
Tức đến nghẹn họng, tôi trừng mắt nhìn camera: “Ông không thương vợ ông, thương con gái ông một chút nào sao? À, tôi đã biết từ lâu rồi, tại sao lại hỏi một câu ngu ngốc vậy chứ? Ông không xứng làm ba tôi! Thằng Sơn bạc tình bạc nghĩa là vì nó giống ông, giờ thì tôi cũng hiểu rồi! Có điên tôi mới để mẹ tôi tiếp tục ở với ông!”
Âm giọng mỉa mai phía sau chợt vang lên: “Cô con gái giỏi giang quý hóa của ba thằng Sơn ăn nói mất dạy thế này đây à?”
Tôi khựng lại, xoay người về phía sau. Nhìn mẹ long đôi mắt tức giận trước mụ Dung, tôi cũng gạt nước mắt trên má, gắt to: “AI CHO BÀ ĐẾN ĐÂY?”
Lâu nay ba tôi không cho mụ ta đến nhà, chỉ chấp nhận nuôi gã Sơn ở đây. Thế mà lúc này mụ ta điềm nhiên gạt chân chống xe máy, bước xuống bấm chuông cổng, nói qua camera: “Anh Tuấn, anh nghe con gái yêu quý của anh nói gì chưa? Em đến chăm sóc anh đây, cần gì mẹ con nhà nó anh nhỉ?”
Mụ ta quay lại nhìn tôi, trừng mắt: “Mày muốn chống đối ba mày thì xem mày còn cái gì? Tao sẽ tự cứu con trai tao, đ/éo cần mày, nhá!”
Mụ ta còn chua thêm: “Chắc gì thằng chồng giàu có của mày đã cho mày chỗ dựa? Rồi lại đi ăn mày với con mẹ mày thôi con ạ! Ha, thằng Sơn cho tao biết hết rồi, thằng đó chẳng yêu đương gì mày, chẳng qua nó cưới mày vì bị mày lừa đưa nó lên giường. Tưởng ngoan ngoãn đoan trang thế nào, hóa ra cũng chỉ là con ph/ò!”
CHÁT!
Mẹ tôi lao đến vung tay đáp một bạt tai vào cái miệng thối của mụ ta. Một bên má đỏ lựng, mụ ta ôm má quắc mắt rồi gào mồm: “Anh Tuấn ơi… anh còn không mau ra mà xem! Mẹ con nó hùa nhau đánh em này!”
Mẹ tôi muốn xông đến đánh nữa nhưng tôi ngăn mẹ lại: “Đánh nó bẩn tay, mình đi đi mẹ!”
Đúng lúc đó từ trong nhà ba tôi bực bội xỏ dép bước ra. Thời gian này ông ta đã khỏe mạnh gần như bình thường trở lại, nhìn ba người đàn bà giằng co trước cổng, ông ta lạch xạch mở khóa, trừng mắt với mẹ tôi: “Bà dạy con gái bà thế đấy!”
Mẹ tôi dường như đã nhận ra sai lầm bao năm qua của mình, cũng trừng mắt lại: “Tôi đúng là mù mắt bại não mới chọn ông, bao dung cho ông, hi sinh vì ông. Nhưng tôi ngu cũng có giới hạn, thế này là quá đủ rồi!”
Mụ Dung lập tức bước đến níu tay ông ta, thêm dầu vào lửa: “Giờ anh thấy bộ mặt thật của mẹ con nó chưa?”
Ba tôi đã sẵn cơn điên, lại thêm lời đâm chọc của mụ ta, mặt mũi đỏ lựng quát to: “Yên, mày không cần ba mày. Được, tao cũng không có đứa con gái như mày! Từ mai, mày cũng đừng đến Hùng Thuận nữa! Mẹ con mày cút đi đâu thì đi!”
Quyền lực của ông chủ Hùng Thuận chính là thế này đây!
Phì một hơi khinh bỉ, khóe miệng nhếch lên, tôi không thèm đáp lời ông ta, kéo tay mẹ: “Chúng ta đi thôi mẹ!”
Mẹ tôi gạt nước mắt, gật đầu: “Ừ. Mẹ ngu thế là quá đủ rồi! Khổ thân con gái mẹ, bao nhiêu cố gắng của hai mẹ con mình, cuối cùng… vẫn là thế này!”
Đỡ mẹ về phía xe hơi của vệ sĩ, tôi ngoái đầu lại, đưa mắt nhìn về cổng nhà. Mụ Dung hí hửng theo sau ba tôi vào trong, nơi bao năm mụ ta ao ước được đặt chân. Nhếch miệng chua chát, bất giác lại cảm thấy nực cười. Tiểu tam thành công chiếm chỗ chính thất chính là thế này đây nhỉ? Còn mẹ con nhà chính thất… cứ ngỡ có trong tay có tất cả những gì con tiểu tam kia ao ước, hóa ra chỉ sau một cái phẩy tay của người đàn ông kia, chính thức trở thành hai kẻ tứ cố vô thân, không nơi nương tựa, không xu dính túi!
Vừa ngoảnh mặt lại, người xuất hiện trước mắt một thân măng tô đen thẳng tắp, trên cổ người đó còn quàng chiếc khăn tím than làm tôi nhất thời lặng đi.
Hoàng Nguyên Bảo, anh đến với mẹ con tôi sao?
Có phải… tôi vẫn còn có một ngọn núi Himalaya hùng vĩ che chở, dù cho chỉ là trong thoáng chốc?
Suy nghĩ ấy vừa hiện lên, trái tim lạnh lẽo như được sưởi ấm, nhẹ nhõm đến ngỡ ngàng. Lúng túng nhìn anh, tôi không biết anh có nghe được những chuyện xấu hổ kia không nữa?
“Anh… sao anh lại đến đây?”
Bảo mím nhẹ đôi môi ẩn hiện nụ cười, đôi mắt sắc ôn hòa chứa tia thương xót, lại dường như có chút giễu cợt: “Cậu vệ sĩ báo cho tôi em cần thêm đồng minh.”
Tôi nửa cười nửa khóc, mừng đến mức ruột gan cứ nhộn nhạo, cả người thoáng run rẩy. Cuối cùng, chỉ biết bật lời: “Cảm ơn anh.”
Bảo gật nhẹ: “Chúng ta về thôi.”
Tôi đỡ mẹ ra xe Bảo. Xe vệ sĩ bám phía sau, cùng trở về căn hộ 1620. Lúc này mẹ con tôi đang cần nhau hơn bao giờ hết, hơn nữa tôi chưa thể tìm cho mẹ một nơi ở tử tế. Điều quan trọng nhất lúc này là làm sao để mẹ tôi sớm được bình tâm sau bao đau đớn!
Bảo đẩy cửa căn hộ 1620. Chị giúp việc nấu xong bữa tối đã rời đi từ lúc nào, để lại căn hộ sạch sẽ không một hạt bụi cùng mâm cơm nóng hổi dọn sẵn trên bàn ăn trong bếp.
Mẹ tôi không khỏi trầm trồ trước vẻ sang trọng của căn hộ, nhìn tôi mẹ e dè nói: “Mẹ làm sao ở đây làm phiền hai đứa con được?”
Tôi nắm chặt tay mẹ trấn an: “Mẹ không ở cạnh con thì ở đâu?”
Bảo nhẹ giọng thêm lời: “Tạm thời mẹ cứ ở đây, Thanh Yên sẽ không yên tâm nếu mẹ ở nơi khác.”
Mẹ tôi gật nhẹ chấp nhận. Bảo hài lòng nhìn tôi nói: “Em sắp xếp phòng cho mẹ đi!”, sau đó anh bước về phòng ngủ lớn cuối hành lang.
Còn lại tôi với mẹ đứng trước cửa phòng khách, nhớ đến chuyện mụ Dung phun ra, mẹ buồn rầu ghé tai tôi hỏi nhỏ: “Sao con kia lại nói… con lừa gì gì đó?”
Tôi vội gạt đi ngay: “Lời của mẹ con nó mẹ nghe làm gì? Anh Bảo rất tốt với con, mẹ yên tâm nhé!”
Mẹ mong câu nói này của tôi hơn bất cứ điều gì, dù trong lòng còn nhiều khúc mắc nhưng mẹ vẫn lựa chọn tin tôi, trên hết vì đó là điều mà mẹ muốn tin, thế nên gật đầu, đôi mắt còn sưng mọng khẽ cong: “Vậy thì mẹ mừng cho con gái mẹ!”
Tôi cố gắng vui vẻ mong làm mẹ vui lên, tươi tỉnh giục mẹ: “Mẹ vào phòng kia nghỉ đi thôi, để con lấy ít quần áo cho mẹ thay. Mẹ con mình tắm rửa nhanh rồi ăn cơm kẻo nguội mất!”

Nay em lên truyện sớm, cuối tuần này em về quê 😊 Em cũng có KM cuối tuần này, vào nh,óm đọc trước đọc trọn bộ 41 chap+04chap nội tâm a Bảo có p,hí 50ca. Thứ 2 em sẽ về lại p,hí 65ca. Theo phản hồi ce trong nh,óm thì truyện càng về sau càng cuốn ý ce ạ. Xôi thịt ngon nghẻ full HD 😋 Combo 2 bộ gồm bộ này+1 bộ full dài (chọn theo ds) vẫn có p,hí 80ca nhé ce 😘 Combo vẫn có lợi hơn ạ, vì lẻ nh,óm tr cũ vẫn là 50ca. Ai vào nh,óm i,b em cho nóng nhé 😊
Bên ngoài em vẫn xin tt 800 l,ike và 200 b,luận, nếu tt tốt tranh thủ đăng được cuối tuần này em vẫn đăng tặng ce chap 26 nhé 😘

Vũ Ngọc Hương

Visited 3 times, 1 visit(s) today
- Advertisement -

Cần Đọc Thêm

Mới Cập Nhật