HomeLIFESTYLEChứng tích trữ của tôi không phải lựa chọn lối sống, mà...

Tin HOT

Chứng tích trữ của tôi không phải lựa chọn lối sống, mà là vấn đề sức khỏe tâm thần.

Hai người sống chung với rối loạn tích trữ đã quyết định chia sẻ câu chuyện của mình, hé lộ một phần sự thật sâu thẳm phía sau những căn phòng chất đầy đồ đạc mà người ngoài thường không thể hiểu hết.

Jane, 54 tuổi, sống tại một thị trấn nhỏ ở Anh Quốc, cho biết rằng cô đã bắt đầu giữ lại mọi thứ từ khi còn là thiếu niên. Ban đầu, đó chỉ là vài món kỷ niệm – một bức thư tay, một tấm vé xem phim. Nhưng theo thời gian, số lượng đồ tích trữ ngày càng tăng khiến ngôi nhà của cô trở nên không thể ở được theo đúng nghĩa. “Tôi luôn nghĩ rằng rồi sẽ cần dùng đến, hoặc món đồ này có thể mang giá trị tình cảm,” Jane chia sẻ. “Nhưng chính những thứ đó lại dần khiến tôi mất kiểm soát.”

Cô kể rằng nhiều năm qua, người thân, bạn bè thậm chí cả hàng xóm đã xa lánh cô vì không hiểu được lý do tại sao cô lại sống trong hoàn cảnh như vậy. Jane từng cảm thấy vô cùng cô đơn và xấu hổ. “Tôi giấu giếm. Không ai được phép bước chân vào nhà. Nó giống như một bí mật mình buộc phải giữ.” Cô bắt đầu tìm đến liệu pháp tâm lý sau khi một người cháu nhỏ ngã bị thương trong chính ngôi nhà chất kín đồ đạc ấy. “Đó là lúc tôi nhận ra mình không thể tiếp tục sống như vậy nữa,” cô thổ lộ.

Trong khi đó, Marcus, 38 tuổi, chia sẻ một hành trình khác – đầy thử thách nhưng cũng không kém phần quyết tâm. Anh bắt đầu tích trữ sau cái chết đột ngột của cha vào năm anh 22 tuổi. Marcus không dọn dẹp bất cứ thứ gì trong phòng của cha mình. Thay vào đó, anh thu thập thêm những món đồ khác gợi nhớ về cha. Theo thời gian, anh không thể bỏ đi bất cứ vật gì, dù là vỏ lon rỗng hay giấy gói cũ. “Mọi vật đều gắn liền với một ký ức. Vứt bỏ chúng giống như mình đang từ bỏ luôn quá khứ,” anh nói.

Marcus đã mất công việc và gần như mất luôn căn hộ vì số lượng đồ đạc quá tải. Tuy nhiên, anh may mắn gặp được một nhóm hỗ trợ địa phương chuyên giúp những người bị rối loạn tích trữ. Với sự hỗ trợ của nhóm cùng một chuyên gia tâm lý, Marcus dần học cách phân biệt giữa vật lưu niệm thực sự và những món đồ vô nghĩa. Anh nói, “Tôi vẫn đang trên hành trình hồi phục. Mỗi ngày là một cơ hội để làm tốt hơn hôm qua.”

Cả Jane và Marcus đều nhấn mạnh rằng điều quan trọng nhất là phải hiểu rằng rối loạn tích trữ không chỉ là thói quen xấu, mà là một chứng rối loạn tâm lý thực sự cần được điều trị và cảm thông. Quan trọng hơn cả, họ mong muốn mọi người đừng vội phán xét mà hãy lắng nghe thật sự câu chuyện phía sau những đống đồ kia.

- Advertisement -

Cần Đọc Thêm

Mới Cập Nhật