Đại học bang Portland (PSU) vừa công bố báo cáo tình hình vô gia cư toàn tiểu bang Oregon năm 2025, hé lộ bức tranh phức tạp về cuộc khủng hoảng nhà ở ngày càng leo thang. Mặc dù có những bước tiến nhất định — đặc biệt là việc mở rộng các cơ sở tạm trú — số lượng người không có nơi cư trú vẫn tiếp tục gia tăng, cho thấy rằng các biện pháp hiện tại vẫn chưa đủ sức giải quyết tận gốc vấn đề.
Theo báo cáo, hệ thống nhà tạm đã có sức chứa lớn hơn so với những năm trước. Những nỗ lực của các tổ chức cộng đồng, chính quyền địa phương và tiểu bang đã góp phần xây dựng thêm nhiều chỗ ở khẩn cấp hơn, với mục tiêu giảm thiểu tác động của tình trạng vô gia cư đến sức khỏe, sự an toàn và phẩm giá con người. Tuy nhiên, khi phân tích sâu hơn, dữ liệu nổi bật lại là sự gia tăng đáng chú ý về số người rơi vào cảnh không nhà cửa.
Một phần của vấn đề nằm ở tình trạng thiếu nhà ở giá rẻ kéo dài. Khi chi phí sinh hoạt tiếp tục tăng, nhiều người lao động có thu nhập thấp phải đối mặt với nguy cơ bị đẩy ra khỏi hệ thống nhà ở. Giá thuê ngày càng đắt đỏ, trong khi tăng trưởng lương lại chậm, khiến hàng nghìn người không thể giữ nổi nhà của họ. Tình trạng này càng trầm trọng hơn khi có thêm các yếu tố như mất việc đột ngột, bệnh tật, hoặc bạo lực trong gia đình.
Báo cáo cũng cho thấy sự chênh lệch rõ rệt giữa các khu vực trong tiểu bang. Ở một số nơi như Portland, nỗ lực phối hợp giữa chính quyền và các tổ chức phi lợi nhuận bước đầu tạo ra kết quả tích cực. Dẫu vậy, nhiều khu vực khác — nhất là vùng nông thôn và các cộng đồng bản địa — vẫn bị bỏ lại phía sau, thiếu nguồn lực và đầu tư cần thiết.
Ngoài ra, các chuyên gia tại PSU cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của cung cấp các dịch vụ hỗ trợ toàn diện. Nhiều người vô gia cư phải đối mặt với các vấn đề về sức khỏe tâm thần, nghiện ngập, hoặc chấn thương tâm lý, vốn không thể giải quyết chỉ bằng một chiếc giường và bữa ăn nóng. Hệ thống chăm sóc hiện tại vẫn còn thiếu sự phối hợp, khiến việc phục hồi và tái hòa nhập trở nên khó khăn.
Báo cáo năm 2025 của PSU là lời nhắc nhở rằng, trong khi việc mở rộng khả năng đáp ứng khẩn cấp là điều cần thiết, đó chỉ là một phần của lời giải. Giải quyết tình trạng vô gia cư đòi hỏi phải có cái nhìn toàn diện hơn — từ chính sách nhà ở hợp lý cho đến cải cách hệ thống y tế và an sinh xã hội. Quan trọng nhất, cần có cam kết lâu dài từ cộng đồng để bảo đảm rằng không ai bị bỏ lại phía sau.


