Sáng thứ Hai hôm đó thật sự bắt đầu một cách tuyệt vời. Ánh nắng mùa thu len qua những tán cây, dịu nhẹ và ấm áp, như thể cả thế giới đang mỉm cười với chúng tôi. Khi tôi mở cửa sổ phòng ngủ, không khí mát lành tràn vào, mang theo mùi cỏ dại còn vương hơi sương. Cảnh tượng ngoài trời là một bức tranh sống động — lá bắt đầu chuyển màu, từng chiếc nhẹ nhàng rụng xuống hè phố như những lời chào thầm lặng của mùa mới.
Sau bữa sáng giản dị nhưng đầm ấm, Charlie và tôi quyết định đi bộ cùng hai đứa con lớn ra trạm xe buýt. Đó là một trong những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng quý giá, chẳng cần lời nói mà vẫn đầy ắp sự kết nối giữa các thành viên trong gia đình. Con đường đến trạm xe buýt không dài, nhưng chúng tôi đi chậm rãi, cùng trò chuyện về những điều nhỏ nhặt — bài kiểm tra toán của con, chiếc áo khoác mới mẹ mua, hay chỉ đơn giản là màu sắc của bầu trời sáng ấy.
Khi chiếc xe buýt từ từ dừng lại ở cuối đường, lũ trẻ quay sang ôm tạm biệt, ánh mắt sáng lên vì háo hức với ngày học mới. Charlie và tôi đứng đó, vẫy tay chào tạm biệt, dõi theo cho đến khi xe khuất hẳn sau rặng cây. Có điều gì đó thật đặc biệt trong khoảnh khắc đó — một cảm giác bình yên, hài lòng, và yêu thương lặng lẽ lan tỏa.
Trên đường trở về nhà, chúng tôi tay trong tay bước đi, như thể đang kéo dài phút giây giản dị ấy thêm một chút. Không có tiếng ồn ào hay nhịp sống hối hả — chỉ có âm thanh của những chiếc lá khô kêu lạo xạo dưới chân và tiếng chim hót lảnh lót từ xa. Dù chỉ là một buổi sáng như bao ngày khác, nhưng từng chi tiết nhỏ dường như được tô đậm hơn, rõ nét hơn dưới nắng thu dịu dàng.
Buổi sáng ấy không có gì náo nhiệt hay lớn lao, nhưng lại gợi lên cảm giác đủ đầy và biết ơn. Đó là lời nhắc nhẹ nhàng rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ những điều to tát. Đôi khi, chỉ cần một buổi sáng yên bình, ánh mặt trời ấm áp, và thời gian bên những người thân yêu là đủ để trái tim cảm thấy trọn vẹn.

