Một bạn tù từng ở chung buồng giam với Chris Watts đã tiết lộ rằng anh ta vẫn chưa thể thoát khỏi điểm yếu lớn nhất của mình – và điều đó dường như tiếp tục ám ảnh anh mỗi ngày trong tù.
Người tù này, từng có thời gian sống chung với Watts tại nhà giam Dodge ở bang Wisconsin, cho biết Chris có vẻ bề ngoài bình thản, nhưng bên trong thì đầy giằng xé và dằn vặt. Mỗi ngày, anh ta đều bị ám ảnh bởi hành động kinh hoàng mà mình đã gây ra – sát hại vợ và hai con gái nhỏ – và dường như không thể tự tha thứ cho bản thân, dù thời gian trôi qua.
“Mỗi khi đêm xuống, Chris thường ngồi một mình rất lâu, chẳng nói gì. Có những lúc tôi tưởng như anh ta sẽ phát điên,” người bạn tù này chia sẻ. “Anh ta hay cầm cuốn Kinh Thánh, đọc nhiều đoạn đi đọc lại, và thường xuyên cầu nguyện. Hầu như chẳng có ai thăm nuôi cả, chỉ có thư tới từ vài phụ nữ xa lạ mà anh ta chẳng hề đáp lại.”
Nguồn tin cũng tiết lộ rằng Watts luôn cố giữ vẻ bình tĩnh và tỏ ra hợp tác với cán bộ trại giam, nhưng những cơn dằn vặt nội tâm khiến anh ta như bị giam giữ không chỉ bởi song sắt, mà còn bởi chính tâm trí của mình. “Tôi thấy anh ta thực sự bị hành động của mình ám ảnh. Có lần, anh ấy nói với tôi rằng mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên hiện lên trong đầu là gương mặt các con – và điều anh ấy đã làm với chúng.”
Dù đã trải qua hơn năm năm sau vụ án gây chấn động cả nước Mỹ, dường như Chris Watts không thể thoát khỏi ký ức kinh hoàng đó. Không một liệu pháp tâm lý nào đủ sức chữa lành hoàn toàn cho những tổn thương tinh thần mà chính anh ta đã tự gây ra. Những người trong trại giam, kể cả cán bộ lẫn phạm nhân, cũng biết điều này. “Ai cũng hiểu anh ấy là một tù nhân đặc biệt. Không phải vì được đối xử khác biệt, mà vì anh ta luôn mang theo mình một bóng ma không thể dứt bỏ.”
Một vài người cho rằng Chris sống như thể đang tìm kiếm sự chuộc lỗi, dù chẳng biết phải chuộc lỗi thế nào. Có lẽ anh ta cũng nhận ra rằng không có hành động hay lời nói nào có thể mang lại điều đã mất – không thể hoàn tác tội ác, không thể quay ngược thời gian.
Câu chuyện của người bạn tù này không nhằm tạo ra sự thông cảm cho Chris Watts, mà là để soi rọi một phần trong bóng tối nội tâm của một kẻ đã đánh mất tất cả – và giờ đây, chỉ còn lại là ký ức và sự giày vò khôn nguôi.


