Vụ án “Những cậu bé ếch” là một trong những bí ẩn đau lòng và gây ám ảnh nhất trong lịch sử Hàn Quốc. Vào ngày 26 tháng 3 năm 1991, năm học sinh tiểu học đến từ thành phố Daegu—Woo Cheol-won, Jo Ho-yeon, Kim Young-gyu, Park Chan-in và Kim Jong-sik—trong độ tuổi từ 9 đến 13, đã mất tích khi đang lên núi Waryong tìm trứng con cá gianh trong một kỳ nghỉ trùng với cuộc bầu cử địa phương quan trọng đầu tiên sau thời kỳ quân sự hóa đất nước.
Việc các em không quay về nhà như thường lệ đã khiến toàn quốc bàng hoàng. Ban đầu, cảnh sát cho rằng đây là một vụ bỏ nhà đi bụi, nhưng gia đình các em lập tức phản bác và yêu cầu mở cuộc điều tra nghiêm túc. Vụ mất tích nhanh chóng được truyền thông đưa tin rầm rộ. Hình ảnh những cậu bé được in trên vỏ hộp sữa, bao bì xà phòng, và cha mẹ các em thậm chí đi khắp đất nước để tìm kiếm con. Chính phủ đã triển khai hơn 300.000 nhân viên cảnh sát và binh lính, thực hiện hơn 500 cuộc tìm kiếm tại khu vực núi, trong đó nhiều lần được phát sóng trực tiếp trên truyền hình quốc gia.
Hơn 11 năm sau, vào ngày 26 tháng 9 năm 2002, một bước ngoặt đau xót xảy ra khi hai người dân địa phương đi hái hạt dẻ tình cờ phát hiện hài cốt của cả năm em bé tại một khu vực gần thao trường quân sự, không xa ngôi làng mà các em từng ra vào quen thuộc. Cảnh tượng ấy khiến cả đất nước chấn động. Dù ban đầu cảnh sát kết luận rằng các em qua đời vì hạ thân nhiệt, nhưng kết quả khám nghiệm pháp y lại chỉ rõ: ít nhất ba em đã bị đánh mạnh vào đầu bằng vật cứng kim loại, nghi ngờ đây là một vụ giết người chứ không phải tai nạn. Các chi tiết như quần áo bị thắt nút bất thường và đạn chưa sử dụng được tìm thấy tại hiện trường càng khiến gia đình tin rằng có điều khuất tất. Thi thể các em dường như đã được che giấu có chủ đích, giải thích vì sao những cuộc tìm kiếm trước đó lại không phát hiện ra dấu vết nào.
Cho đến nay, vụ việc vẫn chưa được làm sáng tỏ, không có nghi phạm nào bị bắt giữ hay khởi tố. Nhiều giả thuyết được đưa ra—từ tai nạn đáng tiếc đến hành vi tội phạm giết người—nhưng những thiếu sót trong điều tra, thiếu manh mối và sự trì trệ đã để lại nỗi đau cùng sự thất vọng cho người thân nạn nhân cũng như công chúng. Câu chuyện về “Những cậu bé ếch” không chỉ khắc sâu vào tâm trí người Hàn Quốc như một thảm kịch mất mát, mà còn phản ánh những lỗ hổng trong quá trình điều tra và sự thiếu trách nhiệm trong quản lý xã hội giữa thời kỳ chuyển mình chính trị quan trọng của đất nước.


