Iryna Rybakova rất nhận thức về việc chiến tuyến đang tiến đến Kramatorsk. Cô đã phục vụ ở miền đông Ukraine trong nhiều năm và đã chứng kiến các đơn vị của mình bị đẩy lùi khỏi từng trung tâm chiến lược. Nhưng cô nói rằng những tuần gần đây thật “điên rồ”.
Bầu không khí căng thẳng ở khu vực này khiến mọi người không thể lẫn tránh thực tế rằng cuộc chiến đang đến gần hơn từng ngày. Rybakova, một người lính kỳ cựu, không chỉ lo lắng cho chính mình mà còn cho đồng đội, và đằng sau đó là sự lo lắng lớn lao cho những gia đình sống ở các thành phố mà cô đã bảo vệ lâu nay. Cô đã thấy trước sự rối loạn trong ánh mắt những người dân thường, dù là họ chưa nói ra bằng lời.
Sự tiến quân của đối thủ, đôi khi diễn ra chỉ trong một đêm, đã phá vỡ những tuyến đường tiếp tế quan trọng và gia tăng áp lực lên các phòng tuyến còn lại. Rybakova nhớ lại những đêm không ngủ, khi tiếng súng nổ không ngớt và tiếng đồng hồ tích tắc như đang ra sức nhắc nhở về sự mong manh của tình thế. “Chúng tôi phải chiến đấu, không còn lựa chọn khác,” cô nói, giọng nói pha lẫn sự quyết tâm và nỗi lo sợ sâu sắc.
Kỳ thực, chiến dịch ở Kramatorsk không chỉ có ý nghĩa chiến lược mà còn mang ý nghĩa tinh thần. Đối với Rybakova, bảo vệ thành phố này là bảo vệ một phần ý thức quyền tự chủ, sự bình yên mà mỗi người dân đều khao khát. Cô không chỉ chiến đấu với đối thủ trên mặt đất, mà còn chiến đấu với cảm giác bất lực, khi sức mạnh dường như chưa đủ để đẩy lùi sự tấn công mạnh mẽ từ kẻ thù.
Đồng đội của cô cũng chịu chung một áp lực như vậy. Họ đã quen với những lần đối diện với nguy hiểm, nhưng lần này có cái gì đó khác biệt. Sự nghi ngờ và hoài nghi đã len lỏi vào mọi suy nghĩ, lo sợ rằng cuối cùng kẻ thù sẽ thắng thế. Nhưng sự lo sợ này chưa bao giờ đủ để họ từ bỏ cuộc đấu tranh.
Rybakova chia sẻ những khoảnh khắc mà những người lính của cô dành cho nhau thêm một phần động viên. Những cái ôm, những lời động viên lẫn nhau chính là niềm tin rằng họ vẫn có thể đẩy lùi được sự xâm lấn. “Chúng tôi tự nhắc nhau về lý do mình có mặt ở đây, rằng không bao giờ được để kẻ thù chiếm lấy ý chí của mình,” cô tâm sự.
Trong khi đó, thành phố vẫn tiếp tục chuyển động, dù là chậm chạp và đau đớn. Những hoạt động hàng ngày vẫn diễn ra dưới bóng dáng ám ảnh của sự căng thẳng; cửa hàng vẫn mở cửa, trường học vẫn dạy học, và mọi người tiếp tục đi làm, như thể cố gắng bám víu vào một chút bình thường giữa sóng gió.
Rybakova biết rõ, trước mắt là một chặng đường dài và gian nan. Nhưng dù tình hình khó khăn, cô không hề dừng bước. Cô biết rằng mỗi người lính đều phải chống lại sự lấn át trong tâm lý, không chỉ kẻ thù trên chiến trường. Đó là cuộc chiến cam go, nhưng là cuộc chiến đáng giá, vì đó là về đất nước của họ, về một tương lai mà họ mong muốn gìn giữ.
Với tinh thần đó, họ tiếp tục tiến lên, từng bước một, chẳng mảy may nhường bước, thể hiện lòng kiên trung đáng ngưỡng mộ. Rybakova kết thúc: “Chúng tôi có nhiều thứ để mất, nhưng lòng dũng cảm là thứ nhất định phải giữ.”


