Cháu trai tôi thực sự quá nghịch ngợm – nhưng chị gái tôi dường như lại không hề nhận ra những hành vi sai trái của con mình. Mỗi lần chúng tôi gặp gỡ gia đình, có thể là tại bữa tiệc sinh nhật hay buổi tụ họp cuối tuần, cậu bé luôn khiến mọi người phải mệt mỏi. Từ việc hét toáng lên giữa đám đông, ném đồ chơi khắp nơi, đến việc giành giật với những đứa trẻ khác mà chẳng hề xin lỗi – tất cả những hành động ấy cứ lặp đi lặp lại như một kịch bản không hồi kết.
Không phải tôi không yêu cháu tôi. Trái lại, tôi rất quý mến cậu bé. Nhưng có những lúc tôi chỉ biết đứng ngẩn người trước cách cư xử của cháu và tự hỏi sao chị tôi có thể ung dung đến vậy. Trong khi mọi người xung quanh đang khó xử, chị vẫn mỉm cười và coi như chẳng có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.
Tôi từng cố gắng nhẹ nhàng góp ý, rằng có lẽ nên đặt ra một vài quy tắc rõ ràng hơn cho cháu, nhưng lần nào cũng gặp phải một bức tường vô hình. Chị chỉ cười và bảo “Con nít mà, nó còn nhỏ, để từ từ lớn sẽ khác.” Nhưng vấn đề là nếu không có ai hướng dẫn cháu từ bây giờ, liệu khi lớn lên cậu bé sẽ tự nhiên học được cách cư xử đúng mực?
Càng ngày tôi càng cảm thấy một sự bất lực khi chứng kiến cảnh người lớn chọn “nhắm mắt làm ngơ” thay vì dạy con. Không ai mong muốn trở thành người cằn nhằn trong gia đình, nhưng tôi tin rằng việc đặt ra giới hạn và dạy trẻ biết chịu trách nhiệm cho hành động của mình không phải là khắt khe – đó là sự yêu thương đúng cách.
Người ta hay nói “muốn dạy con, trước tiên phải dạy cha mẹ” – và tôi thấy câu nói này rất đúng với trường hợp của gia đình mình. Những đứa trẻ sẽ không thể biết được thế nào là đúng sai nếu người lớn không chỉ ra. Điều khiến tôi lo ngại hơn cả là việc này diễn ra trong thời gian đủ dài sẽ ảnh hưởng đến tính cách lâu dài của cháu. Khi không ai giới hạn hành vi, trẻ có xu hướng thử thách mọi ranh giới – và nếu không ai nói “đủ rồi”, thì những hành vi ấy có thể trở thành thói quen khó sửa.
Tôi vẫn hy vọng chị gái tôi sẽ dần nhận thấy rằng nuôi dạy một đứa trẻ không chỉ là yêu thương vô điều kiện, mà còn cần cả sự định hướng và kỷ luật hợp lý. Và biết đâu, một ngày nào đó, cháu tôi sẽ trở thành chàng trai tuyệt vời mà tôi luôn tin tưởng – với sự giúp đỡ của một người mẹ thấu hiểu hơn.


