Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung, trong bài phát biểu nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày giải phóng bán đảo Triều Tiên, đã bày tỏ cam kết sâu sắc về việc **tôn trọng hệ thống chính trị hiện tại của Bắc Triều Tiên** và khẳng định sẽ **không theo đuổi bất kỳ hình thức thống nhất đơn phương nào**. Ông Lee nhấn mạnh rằng chính quyền Hàn Quốc không có ý định thúc đẩy thống nhất bằng cách hấp thụ miền Bắc hay thực hiện hành động khiêu khích, thay vào đó theo đuổi cách tiếp cận dựa trên **sự hòa giải và hợp tác song phương**, với mục tiêu khôi phục đối thoại liên Triều và xây dựng nền hòa bình bền vững [1][5].
Phát biểu này đánh dấu **sự chuyển mình đáng kể** so với chính quyền trước đó, vốn áp dụng lập trường cứng rắn và đình chỉ mọi kênh đối thoại với Bình Nhưỡng. Tổng thống Lee cho biết chính phủ ông sẽ thúc đẩy các biện pháp **ổn định, chủ động và diễn tiến theo từng giai đoạn** để giảm căng thẳng, khôi phục lòng tin và nối lại các thỏa thuận đã bị gián đoạn, cụ thể là hiệp định quân sự liên Triều năm 2018 — một thỏa thuận được thiết kế để giảm đối đầu quân sự dọc Khu Phi Quân Sự (DMZ), bao gồm thiết lập các khu vực đệm, tháo dỡ các trạm canh gác và chấm dứt tập trận bắn đạn thật ở một số khu vực biên giới [1][3].
Một số bước đi ban đầu nhằm xây dựng lòng tin đã được thực hiện, như việc Seoul tháo dỡ hệ thống loa tuyên truyền gần biên giới và kêu gọi các tổ chức dân sự ngừng thả bóng bay chứa truyền đơn chống chính quyền Bình Nhưỡng — những hành động từng làm căng thẳng tăng cao [1].
Ông Lee khẳng định ngày kỷ niệm này là một **thời điểm thích hợp để khép lại thời kỳ đối đầu và thù địch**, mở ra bước ngoặt hướng đến sự chung sống hòa bình và đồng phát triển trên bán đảo Triều Tiên. Ông cũng bày tỏ hy vọng phía Triều Tiên sẽ đáp lại thiện chí của phía Nam trong việc tái khởi động các kênh đối thoại và khôi phục lòng tin [1].
Dưới góc độ rộng hơn về tiến trình thống nhất, cả hai miền Triều Tiên đều từng thể hiện mong muốn đạt được sự thống nhất trên cơ sở hòa bình và tôn trọng hệ thống của đối phương. Ví dụ, Tuyên bố chung ngày 15/6/2000 đã xác nhận mục tiêu thống nhất hòa bình với sự tồn tại của hai hệ thống riêng biệt; trong khi đó, Bắc Triều Tiên với Ba Hiến Chương Thống Nhất khẳng định cần thống nhất qua con đường độc lập, không có sự can thiệp từ nước ngoài [2]. Cam kết của ông Lee tiếp tục đi theo định hướng đó, thể hiện mong muốn hợp tác thay vì đối đầu, và bác bỏ mọi ý tưởng thống nhất mang tính cưỡng ép.
Tuy vậy, con đường đối thoại không mấy dễ dàng. Bắc Triều Tiên đã bác bỏ tuyên bố của Seoul về việc tháo dỡ loa tuyên truyền, coi các đề xuất từ Hàn Quốc là phi thực tế. Hơn thế nữa, Bình Nhưỡng tuyên bố rằng thỏa thuận quân sự năm 2018 đã “hết hiệu lực”, khiến nỗ lực xây dựng lòng tin thêm phức tạp [3].
Ở chiều ngược lại, sự thiếu mặn mà của công luận trong nước — đặc biệt là trong giới trẻ — đối với viễn cảnh thống nhất cũng là một thách thức không nhỏ. Nhiều người dân Hàn Quốc ngày nay nghi ngờ về khả năng và tính thực tế của việc thống nhất, do lo ngại chi phí kinh tế và các hệ lụy chính trị [6].
Bản thân khung pháp lý của Hàn Quốc cũng thể hiện sự phân đôi trong cách tiếp cận với Bắc Triều Tiên: trong khi theo luật an ninh quốc gia, miền Bắc vẫn bị coi là đối tượng thù địch, thì đồng thời cũng được xác định là một đối tác trong tiến trình thống nhất hòa bình. Mâu thuẫn này khiến chính sách trở nên phức tạp, đòi hỏi sự thận trọng trong từng bước đi để duy trì ổn định mà không làm suy yếu an ninh quốc gia [4].
Phát biểu của Tổng thống Lee Jae Myung cho thấy một **chiến lược ngoại giao thận trọng nhưng định hướng rõ ràng**, tập trung vào việc xây dựng lòng tin và khôi phục cơ chế hợp tác qua các bước đi cụ thể, trên nền tảng tôn trọng lẫn nhau và từ bỏ mọi cách tiếp cận đối đầu. Dù triển vọng vẫn đang gặp nhiều lực cản từ cả phía Bắc và trong nội bộ Hàn Quốc, chính quyền ông Lee vẫn đặt cược vào phương hướng đối thoại lâu dài với kỳ vọng dần hình thành mối quan hệ liên Triều bền vững hơn.


