Có thể nói rằng Jeffrey Epstein đã tự thiệt thòi khi không dành thời gian tìm hiểu kỹ hơn về sở thích ám ảnh của mình – mại dâm.
Epstein nổi tiếng không chỉ vì sự giàu có và mối quan hệ với tầng lớp tinh hoa quốc tế, mà còn vì những hành vi sai trái đã phơi bày những góc tối trong thế giới của quyền lực và tiền bạc. Tuy nhiên, một điều đáng chú ý ở đây là, với tất cả sự thông minh và thủ đoạn của mình, ông ta lại dường như thiếu hiểu biết cơ bản – hoặc chí ít là sự cẩn trọng – về những gì mà ông ta đang đắm chìm.
Sở thích bệnh hoạn của Epstein, việc sử dụng phụ nữ và trẻ vị thành niên như món đồ chơi cá nhân, tưởng như được ông ta coi là một phần tất yếu trong lối sống xa hoa của mình. Nhưng thay vì tiếp cận vấn đề với sự toan tính mà người ta thường gán cho những kẻ quyền lực vốn quen thao túng luật pháp, Epstein cư xử như thể luật lệ chẳng hề chạm đến được mình. Có thể ông ta nghĩ rằng tiền có thể cứu ông thoát khỏi mọi rắc rối – một suy nghĩ không ít người giàu chia sẻ – nhưng Epstein quên mất một điều đơn giản: nếu không biết giới hạn để dừng lại, sẽ đến lúc trò chơi không còn thuộc về mình nữa.
Nếu ông ta thực sự quan tâm đến việc duy trì thứ quyền lực ấy – hay ít nhất là tự bảo vệ bản thân – thì hẳn ông đã phải tìm hiểu kỹ, ngay cả từ góc nhìn “chiến lược”, về những rủi ro, hậu quả pháp lý, và cả động cơ tâm lý khiến con người phạm phải những sai lầm hủy hoại cuộc đời. Nhưng có vẻ như Epstein không màng đến điều đó. Chính thái độ bất chấp, khinh thường hệ thống pháp lý và coi thường con người lại góp phần dẫn ông ta đến cái kết ê chề.
Sẽ là sai lầm nếu cho rằng pháp luật chỉ là rào cản đối với những người chơi lớn. Trái lại, nó là giới hạn cần có để bảo vệ xã hội khỏi những kẻ như Epstein – người coi thường nhân phẩm và quyền cá nhân của người khác. Câu chuyện của ông ta là minh chứng hiển nhiên cho việc cùng lúc vừa có tất cả, vừa mất trắng – chỉ vì không đủ khiêm tốn để hiểu rõ hậu quả của hành động mình.
Vì lẽ đó, “sở thích” của ông – nếu gọi như vậy – không chỉ là biểu hiện của bệnh lý tâm thần mà còn là minh chứng cho sự thiếu hiểu biết căn bản về hệ quả của những gì ông đang làm. Và cuối cùng, chính sự mù quáng ấy đã khiến một trong những người từng quyền lực nhất thế giới phải trả giá theo cách mà có lẽ ông chưa từng hình dung tới.

