Sau bữa tối hôm đó, khi tôi đứng bên bồn rửa bát, tay mải miết nhét bát đĩa, ly tách và dao nĩa vào máy rửa chén, tôi cảm nhận rõ ánh mắt của chồng đang dõi theo mình, xuyên qua cả tấm lưng. Các đồ dùng được tôi chất chồng lên nhau, không cần sắp xếp ngay ngắn hay gọn gàng – chỉ cần xong việc.
Không khí trong bếp lúc ấy đặc quánh, không hẳn bởi mùi bữa tối còn vương lại, mà bởi điều gì đó nặng nề hơn đang lơ lửng giữa hai chúng tôi. Tiếng loảng xoảng phát ra mỗi khi tôi đặt chiếc đĩa lên nhau quá mạnh. Anh không nói gì, chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhưng rõ ràng là có điều muốn nói.
Tôi cố làm ngơ, cúi mặt xuống, tiếp tục công việc như thể sự chú ý ấy không tồn tại. Nhưng sự im lặng của anh lại nói nhiều hơn cả lời. Nó khiến tôi bồn chồn đến mức phải dừng lại, quay người lại và hỏi một cách nửa đùa nửa thật, “Anh nhìn em thế làm gì?”
Một thoáng tĩnh lặng nữa trôi qua trước khi anh trả lời. “Anh chỉ đang nghĩ,” anh chậm rãi nói, mắt không rời tôi, “sao lúc nào em cũng phải một mình xử lý mọi việc như thể đó là trách nhiệm riêng của em vậy?”
Câu hỏi khiến tôi khựng lại. Không phải vì nó bất công, mà vì nó quá đúng. Tôi không nghĩ là mình thực sự chọn gánh vác mọi việc trong nhà. Tôi chỉ luôn nghĩ, việc gì cần làm thì mình làm thôi. Việc dọn dẹp bữa tối hay giặt quần áo không bao giờ được đưa ra bàn luận như một thỏa thuận. Nó mặc nhiên trở thành nhiệm vụ của tôi.
Tôi cũng từng phàn nàn đôi chút nhưng rồi lại gạt đi, thuyết phục bản thân rằng anh ấy đi làm cả ngày đã mệt rồi. Nhưng khi anh đưa ra câu hỏi đó – với vẻ thực sự muốn biết – tôi mới nhận ra, có thể chính tôi đang là người tự đặt mình vào vị trí đó.
Tôi không nhớ mình đã trả lời anh như thế nào, chỉ nhớ là sau đó, cả hai ngồi xuống bàn bếp và bắt đầu nói chuyện. Không phải một cuộc đối thoại nghiêm trọng, to tiếng hay đầy nước mắt, mà là những lời nói chân thành, nhẹ nhàng. Anh hỏi tại sao tôi không bao giờ nhờ anh giúp. Tôi bảo vì tôi không muốn làm phiền anh. Và rồi anh nói, “Anh là chồng em. Việc chia sẻ cuộc sống với nhau đâu chỉ nằm ở những khoảnh khắc hạnh phúc – mà cả trong những lúc rửa bát, lau bếp, hay treo quần áo lên dây phơi nữa chứ.”
Từ hôm đó, có điều gì đó thay đổi. Chúng tôi không phân chia công việc rõ ràng thành từng nhiệm vụ cố định, nhưng anh bắt đầu đứng lên dọn bát cùng tôi. Khi tôi giặt đồ, anh sẽ phơi. Nếu tôi nấu ăn, thì anh sẽ đổ rác.
Cảm giác ấy, cái cảm giác có một người đồng hành thực sự, là điều khiến tôi thấy ấm lòng. Không phải vì khối lượng việc nhà vơi đi bao nhiêu, mà vì sự gắn kết trong từng hành động nhỏ.
Tôi vẫn nhớ rõ khoảnh khắc đó – ánh mắt anh, câu hỏi chân thành và cuộc trò chuyện đơn giản kéo chúng tôi lại gần nhau hơn. Đôi khi yêu không cần những cử chỉ lớn lao hay lời hứa ngọt ngào, mà chỉ là cùng nhau rửa một chồng bát đĩa sau bữa tối.


