Richard Tappen, 75 tuổi, đã khiến cộng đồng ven biển Phippsburg, Maine xôn xao khi quyết định đòi Dick Hill, 83 tuổi, cùng gia đình ông phải trả 30.000 đô la mỗi năm chỉ để được đi bộ qua mảnh đất của ông nhằm tiếp cận bãi biển Popham – một điểm đến yêu thích của nhiều thế hệ cư dân địa phương.
Câu chuyện bắt đầu từ một lối mòn nhỏ chạy xuyên qua khu đất ven biển mà ông Tappen sở hữu. Trong nhiều năm, Dick Hill và người thân đã sử dụng lối đi này để ra bãi biển mà không gặp cản trở gì. Mối quan hệ hàng xóm, theo họ, luôn dựa trên sự thấu hiểu và lòng tin – cho đến khi Richard Tappen quyết định áp đặt mức phí gây tranh cãi.
Theo gia đình ông Hill, họ đã sử dụng con đường đó trong nhiều thập kỷ qua, phần lớn là dưới sự đồng ý ngầm từ phía Tappen. Không biển báo cấm, không hàng rào, con đường đất nhỏ gần như trở thành một phần tự nhiên trong nhịp sống hàng ngày của họ. Vậy nên khi nhận được thông báo yêu cầu trả 30.000 đô la mỗi năm để tiếp tục qua lối mòn này, họ đã không khỏi ngỡ ngàng.
Richard Tappen thì cho rằng, ông đơn giản là đang thực hiện quyền của một chủ đất. Ông trích dẫn chi phí bảo trì đất và nhu cầu bảo vệ quyền sở hữu hợp pháp là lý do cho mức phí cao như vậy. Đối với ông, việc người khác qua lại tự do trên đất mình có thể tiềm ẩn nhiều rủi ro – từ trách nhiệm pháp lý đến những tác động môi trường không thể kiểm soát.
Tuy nhiên, đông đảo cư dân địa phương và những người ủng hộ gia đình ông Hill không nghĩ như vậy. Với nhiều người, con đường ấy không chỉ là một lối đi ra biển mà còn là một phần của truyền thống sống ven biển. Những người già kể lại ký ức tuổi thơ, những buổi sáng hè chạy ra bãi biển qua con đường ấy; trong khi thế hệ trẻ hơn xem đây là một trong những điều quý giá ít ỏi còn sót lại của lối sống cộng đồng thân thiện.
Câu chuyện đã thổi bùng lên cuộc tranh luận rộng hơn về quyền tiếp cận thiên nhiên ở những vùng bờ biển tư nhân hoá tại Maine. Một số người cho rằng việc bảo vệ quyền tư hữu là cần thiết, nhưng nên đi kèm với sự hài hòa với cộng đồng. Người khác lại kêu gọi chính quyền vào cuộc, đề xuất những chính sách bảo vệ lối đi công cộng đến biển, để đảm bảo rằng những kho báu tự nhiên không rơi vào tay một nhóm người riêng lẻ.
Trong khi lời giải vẫn chưa rõ ràng, mâu thuẫn giữa quyền cá nhân và lợi ích chung hiện đang gây chú ý không chỉ ở Phippsburg mà cả ở nhiều nơi khác đang chứng kiến sự thay đổi trong cách con người tiếp cận thiên nhiên. Người dân vẫn hy vọng một giải pháp hợp lý, nhân văn hơn sẽ sớm được tìm ra – không chỉ vì một lối đi nhỏ, mà vì quyền được sống gần biển như vốn dĩ họ từng có.


