Anh ấy là một cậu trai 27 tuổi, sinh ra trong một gia đình danh tiếng chuyên sản xuất rượu Champagne. Còn tôi, khi ấy đã 40 tuổi, là một nhà báo chuyên viết về tình dục và các mối quan hệ. Chúng tôi gặp nhau ở Paris—thành phố luôn mang đến những điều bất ngờ, và lần đó cũng không ngoại lệ.
Tôi không định tìm kiếm điều gì khi bước chân vào quán cà phê nhỏ trên Rue Saint-Honoré chiều hôm ấy. Paris cuối mùa xuân rực rỡ trong ánh nắng nhè nhẹ và không khí đầy hương hoa. Anh ấy bước vào cùng một nhóm bạn, mái tóc vàng xõa nhẹ, ánh mắt lững thững nhưng lấp lánh tự tin. Cái cách anh gọi món bằng tiếng Pháp – tròn vành rõ chữ nhưng vẫn mềm mại – khiến tôi chú ý. Và tôi không phải người dễ để ý.
Chúng tôi trò chuyện như thể đã quen nhau từ kiếp trước. Dù chênh lệch tuổi tác, chúng tôi chia sẻ nhiều hơn là tưởng tượng—một niềm say mê với ngôn ngữ, sự nhạy cảm với nghệ thuật và một thái độ khá biếng lười với những trò đùa lịch thiệp thường thấy trong các buổi hẹn hò. Anh là kiểu người không cần cố gắng để hấp dẫn, còn tôi… tôi bỗng dưng nhớ lại cảm giác được nhìn bằng con mắt say đắm của tuổi trẻ.
Chúng tôi dạo bộ dọc theo sông Seine khi trời sẫm dần. Paris khoác lên mình một tấm áo khác vào buổi tối—mềm mại, gợi cảm và đầy lời thì thầm mời gọi. Chúng tôi dừng lại bên một cầu nhỏ, nơi vài cặp tình nhân ngồi bên nhau, rì rầm những câu chuyện riêng tư. Anh nhìn tôi và hỏi, “Chị nghĩ gì về sự tình cờ?”
Tôi trả lời, “Tôi không tin vào sự ngẫu nhiên. Tôi nghĩ mọi cuộc gặp gỡ đều có lý do.” Anh mỉm cười, không nói gì thêm, nhưng đặt tay lên tay tôi—ấm, chắc và có phần vụng về, như thể anh cũng đang trải nghiệm một điều gì đó lần đầu.
Đêm kết thúc bằng một nụ hôn nhẹ nhưng kéo dài, ngọt ngào như lớp rượu vang cuối cùng trong ly sâm panh hảo hạng. Không có hứa hẹn, không đổi thông tin liên lạc. Chỉ có ký ức—một buổi tối Paris không giống bất kỳ tối nào, với một người xa lạ đã chạm vào tôi không chỉ qua ánh mắt, mà còn bằng sự hiện diện không thể nào quên.
Tôi đã từng có nhiều cuộc hẹn trong đời, có cái vui, có cái buồn. Nhưng không cuộc hẹn nào lại khiến tôi cảm giác như thể mọi thứ—thời gian, không gian, tâm hồn—đã đồng loạt dừng lại để nhường chỗ cho điều kỳ diệu xảy ra. Và điều kỳ diệu đó, chính là anh.


